Chương 30: Trò chơi trốn tìm 13

Editor: TrânBeta: Tugney

Lúc nhìn bộ quần áo này ai cũng cho rằng đây là Giang Tòng Bình, nhưng thực tế thứ trước mắt căn bản không phải người!

Là một người tuyết cao chừng một mét ba, tròn vo, trên người không chỉ có một chiếc áo bông đen của Giang Tòng Bình, mà còn một chiếc áo lông màu nâu, áo choàng lông đen, tựa như một người thật ăn mặc chỉnh tề, trên đầu còn đội chiếc mũ da đen, chỉ có thể nhìn thấy cái mặt tròn của người tuyết.

Người tuyết cũng được gắn đôi mắt cái miệng, đôi mắt dùng cây khô nhỏ màu đen, miệng là một chiếc lá màu đỏ sậm có hình bầu dục. Nhìn sơ, giống như một đứa bé đang hé miệng cười cong cả mắt.

Người tuyết này lại mặc bộ quần áo của người lớn, làm nó trở nên thật buồn cười.

Nhưng trong mắt mấy người Trì Sơ, chỉ cảm thấy người tuyết này quỷ dị vô cùng, nhất là cái miệng bằng lá cây đỏ kia, dường như sẽ há miệng cắn người.

"Giang, Giang Tòng Bình đâu?" Lý Hạo Dương chỉ đơn thuần chứ không ngốc, ngay cả áo choàng lông cũng bị tròng lên người tuyết, vậy chủ nhân của chiếc áo sẽ như thế nào?

Bọn họ bất giác lùi về phía sau hai bước, cách xa người tuyết một tí.

"Hì hì... đến tìm em đi..."

"Tìm em đi!"

Trong rừng bỗng nhiên vang lên tiếng vui đùa của trẻ con, lúc thì bên trái lúc thì bên phải, có lúc là tiếng bé trai, có lúc là tiếng bé gái, âm thanh như xa như gần.

"A! Có quỷ, có quỷ!" Lý Hạo Dương chưa từng bị dọa như vậy, gần như muốn bỏ chạy.

Sùng Lăng phản ứng nhanh, kéo hắn lại nhỏ giọng cảnh cáo: "Đừng lộn xộn!"

Trì Sơ nhấp môi, lưng dán lưng vào Sùng Lăng, cảnh giác nhìn xung quanh.

Âm thanh kia nhanh chóng biến mất, giống như chưa từng xuất hiện.

Có thể nhìn thấy những người khác đứng ở phía xa, không có dị thường nào.

Tiếp tục quan sát xung quanh, Trì Sơ nhìn thấy một chỗ có tuyết đọng cách mình mười mét có điều khác lạ, bước đến nhìn kỹ, vội vàng gọi ba người khác: "Là Giang Tòng Bình! Tìm được rồi!"

Sùng Lăng lập tức đi đến, cùng cậu đào lớp tuyết lên, lộ ra người bị vùi lấp.

Trên người Giang Tòng Bình chỉ còn cái quần cũ màu xám, tứ chi cứng đờ, sắc mặt trắng xanh, khóe miệng mang theo nụ cười, tuy hai mắt mở to nhưng dò xét hơi thở của hắn thì đã ngừng. Từ biểu hiện bên ngoài của thi thể, là bị đông chết.

Bọn họ báo với đám người Kim Lão Hán, Kim Lão Hán vừa định đi tới thì nghe có người ở phía xa gọi to, nói là phát hiện cha của Kim Đông Sinh

- Kim Lão Nhị. Đó là anh em ruột của Kim Lão Hán, hắn cũng không rảnh lo Giang Tòng Bình, lập tức chạy về phía đó.

Tình huống bên kia giống hệt Giang Tòng Bình, quần áo giữ ấm của hai người đều mặc trên người người tuyết, Kim Lão Nhị giang hai tay ôm hai người tuyết giống như đang che chở cho cháu của mình, trên mặt còn mang theo nụ cười. Ban đầu hắn ngồi xổm ở đó, người phát hiện ra hắn tưởng hắn còn sống nên đẩy nhẹ hắn một cái, ai biết cả người cứ thể ngã xuống, cánh tay vẫn giữ nguyên tư thế, khiến ai nhìn cũng chua xót, tiếp đó là phẫn nộ và sợ hãi.

"Lão Nhị! Lão Nhị!" Kim Lão Hán vừa nhìn thấy tử trạng của em trai, cảm xúc nháy mắt vỡ tan.

Những vụ án mất tích lúc trước ai ai trong thôn mà không thấy kỳ lạ, mọi người tuy sợ nhưng không đến mức nào. Liên tục xảy ra án mạng khiến mọi người có một nhận định, chỉ có cha mẹ của đứa trẻ mất tích mới có chuyện, nếu không đêm qua chẳng ai dám giúp đỡ đi tìm con của họ khắp nơi.

Nhưng hôm nay, ông của chúng đã xảy ra chuyện.

Mọi người không thể không cảm thấy khủng hoảng, có thể hay không sẽ liên lụy đến những người khác gặp nguy hiểm?

Không, đã liên lụy đến người ngoài, ba người khách trên Sơn Cư đã mất tích!

Người có mặt ở đây bắt đầu hoảng loạn, núi rừng không có gì đặc biệt cũng trở nên đáng sợ hơn.

Trở lại Sơn Cư, bên Cố Minh Kiều không thu hoạch được gì, mấy người Trì Sơ thì chỉ có được một manh mối mơ hồ, rất khó để nghiệm chứng. Dù phát hiện nơi Giang Tòng Bình đi vào có thể là nơi Thạch Liên chết, thế nhưng trong rừng khắp nơi đều là tuyết, lại đọng rất sâu, khó mà khai quật hài cốt, nhất là khi hai người Giang Tòng Binh có thể nhớ sai vị trí.

Bọn họ không ở trong rừng lãng phí thời gian, quyết định đi tìm năm người lớn có liên quan trong năm đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!