Chương 23: Trò chơi trốn tìm 6

Tiệc mừng ở nông thôn chắc chắn sẽ không tinh xảo như ở khách sạn trong thành phố, nhưng được cái đầy đủ, gà vịt bò cá, hấp luộc chiên xào giống nhau không ít, canh thì một ngọt một mặn, còn có bánh kem và đào mừng thọ, trung tây kết hợp. Đương nhiên, món cuối cùng sẽ là mì sợi được làm bằng thủ công, đây là mì trường thọ thường dùng trong các tiệc mừng tuổi, khách khứa sẽ không bỏ qua mì thọ, bởi người ta quan niệm ăn một bát mì trường thọ sẽ khỏe mạnh sống lâu.

Thời tiết rất lạnh, bữa tiệc kéo về sau đồ ăn đã lạnh hết.

Chỉnh thể mà nói, mùi vị đồ ăn cũng không tệ lắm, thôn trưởng đang đi xung quanh xã giao.

Trì Sơ không ăn quá nhiều, chờ đến cuối ăn một bát mì nóng, lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Cuối tiệc, Cố Minh Kiều cố ý ngồi bên cạnh Trì Sơ, nói bóng nói gió hỏi không ít việc. Trì Sơ rất phối hợp, dù sao mỗi lần cậu xuất hiện bằng những con đường bình thường, dù là thân phận hay ý đồ, Cố Minh Kiều muốn từ những điểm này dò la ra cậu có gì đặc biệt là điều hoàn toàn không thể.

Thân phận trong trò chơi của cậu, chỉ cần cậu không nói, người chơi thường không thể đoán được.

Người chơi thường bị giới hạn, chỉ khi hoàn thành năm ải trò chơi hoặc tích phân đủ 25 điểm mới biết được chuyện sát hạch. Trước đây, bọn họ không hề biết đến sự tồn tại của người chơi đặc biệt. Đương nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như có người chơi đặc biệt mời chào họ.

Lựa chọn đồng đội là chuyện đôi bên, người chơi đặc biệt có quyền lựa chọn thì người chơi thường cũng có quyền từ chối.

Chỉ là, nói thế nào thì bọn họ đều là người chơi, một khi ải đặc biệt mở ra, người chơi không có đội ngũ sẽ bị phân phối ngẫu nhiên. Điểm này người chơi đặc biệt đã biết trước, người chơi thường phải chờ chuyện đến chân mới được biết.

Tiệc tàn người trên bàn cũng tan.

Dù chưa giao lưu nhưng đều rất ăn ý, mỗi người tự chia ra đi tìm mục tiêu.

Vốn dĩ Trì Sơ chọn Kim Đông Sinh, nhưng Kim Đông Sinh đang ở nhà cha mẹ. Hôm nay là tiệc mừng thọ của cụ Kim, bạn bè thân thích đều đến, không ít người uống say cần được sắp xếp, thân thích nhà cha mẹ Kim Đông Sinh cũng có mặt, Trì Sơ không thể tuỳ tiện đến đó được.

Cuối cùng cậu đặt mục tiêu lên người Tào Tuấn.

Mấy người Cố Minh Kiều đã từng dò hỏi Tào Tuấn, nhưng cậu dám khẳng định Tào Tuấn chưa tiết lộ gì cả.

Một buổi tiệc, Tào Tuấn mang tâm sự nặng nề uống đến ngã trái ngã phải, từ chối ý tốt mọi người muốn giữ hắn lại, một mình về nhà. Nhà hắn ở cửa thôn, sống riêng với con trai, lúc này đứa nhỏ đang ở nhà bà nội, Tào Tuấn không quá lo lắng.

Trì Sơ và Sùng Lăng đi sau Tào Tuấn.

Lý Hạo Dương và Phương Nghị ăn tiệc được một nữa đã bị mấy thanh niên kéo đến bàn khác ngồi. Hai người rất cố gắng, cho nên cố tạo quan hệ với mấy người nọ, lúc này còn ở bên đó trò chuyện rôm rả. Trì Sơ thử nghe bọn bọ nói gì, phần lớn đều là về trò chơi điện tử.

Còn ba người Cố Minh Kiều thì theo dõi Giang Mậu Lâm.

Khi Trì Sơ thấy Cố Minh Kiều nhìn chằm chằm Giang Mậu Lâm, quả thật có hơi bất ngờ, còn tưởng rằng Tào Tuấn có nhắc đến hắn. Nhưng sau khi phát hiện Cố Minh Kiều giả bộ trẹo chân ngã lên người Tào Tuấn, rồi lấy một vật gì đó từ trong túi đối phương ra, liền biết bọn họ đã sớm động tay động chân.

Xem ra Ngụy Bộ Phàm không không chỉ 'tra' được tài liệu trên mạng, còn chuẩn bị máy nghe trộm. Quả nhiên là một nhân tài công nghệ cao, trách không được mấy người Cố Minh Kiều không hề lo lắng khi đi tìm tin tức.

Như vậy, việc gặp Tào Tuấn trước đó là do Cố Minh Kiều cố ý rút dây động rừng.

Sức quan sát của Sùng Lăng không dưới Trì Sơ, đương nhiên cũng nhìn thấy.

Khi đến cửa thôn, thấy vài con đò đang di chuyển trên mặt sông, đó là những người khách rời đi. Bây giờ khách khứa đều đến tiệc mừng đúng giờ, ăn xong thì đi, chỉ khi thân thiết lắm hay có quan hệ cực kỳ tốt mới có thể ở lại lâu hơn. Như bên nhà họ Kim, chuẩn bị đồ ăn rất nhiều, buổi tối sẽ đãi thêm mấy bàn, lúc đó đều là người Kim gia.

Tào Tuấn đang tìm chìa khóa mở cửa, Trì Sơ đi đến cạnh hắn gọi một tiếng "Tào Tuấn".

Tào Tuấn hơi khựng người, sau đó dưới sự chỉ thị của Trì Sơ, mở cửa, vào nhà, đóng cửa.

Cả quá trình, Trì Sơ không giấu Sùng Lăng.

Trong mắt Sùng Lăng hiện lên vẻ kinh ngạc, dù đã đoán được phần nào, nhưng kỹ năng thôi miên cao siêu tuyệt vời như vậy vẫn khiến người khác có lòng tin được. Sùng Lăng nhìn rất rõ ràng, Trì Sơ không hề đối mắt với Tào Tuấn, cũng không có sự trợ giúp của vật dụng nào mà chỉ bằng âm thanh của bản thân, chỉ nói hai chữ vô cùng đơn giản, nhanh gọn lẹ, yên lặng không một tiếng động, cực kỳ đáng sợ.

Có lẽ không nhằm vào anh nên Sùng Lăng không bị ảnh hưởng, chỉ cảm thấy giọng nói của Trì Sơ lúc đó như mang theo một vần điệu kỳ lạ, rất êm tai.

"Về việc mấy đứa nhỏ trong thôn mất tích người lớn thì chết đuối, anh biết không?"

Tào Tuấn nằm trên giường, cả người đầy mùi rượu, gương mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt hắn trống rỗng. Sau khi nghe Trì Sơ hỏi, ánh mắt hắn bắt đầu dao động, để lộ sự sợ hãi và hối hận: "Là trả thù! Dì ấy đang trả thù chúng tôi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!