Giang Tòng Hỉ có phản ứng không khỏi làm mọi người chờ mong.
Trì Sơ suy ngẫm lại hỏi: "Người bắt Giang Mậu Hòa đi là người trong thôn đúng không?"
Giang Tòng Hỉ mở to mắt, trong mắt chứa đầy sự sợ hãi, tựa như đang nhớ đến chuyện đáng sợ nào đó, một lúc lâu mới cố sức chớp mắt hai lần. Ông ta cố nhấc ngón tay, như muốn bắt lấy Trì Sơ, trong mắt mang theo sự cầu xin.
"Có người đang trả thù các ông phải không?" Trì Sơ hỏi lại.
Lại chớp mắt hai lần.
"Người đó là nam hay nữ, nữ thì chớp mắt một lần, nam thì hai lần."
Giang Tòng Hỉ chớp mắt một lần.
Phụ nữ!
Lúc Trì Sơ đang suy nghĩ sẽ hỏi gì tiếp theo, Giang Tòng Hỉ đột nhiên run lên, ú ớ không ngừng, nước mắt nước mũi đồng thời chảy ra, giống như đang bị động kinh.
"Đè ông ấy lại!" Sùng Lăng vừa nói vừa cầm khăn lau nước mắt nước mũi trên mặt ông ta, lật nghiêng người lại, đề phòng ông ta bị sặc nước miếng chết.
Trì Sơ nhíu mày, kiểm tra mạch đập của Giang Tòng Hỉ: "Tim đập nhanh, ông ấy hình như đang sợ hãi, giống như....." Cẩn thận quan sát Giang Tòng Hỉ, dù nửa khuôn mặt đã bị tê liệt nhưng vẫn để lộ một chút vẻ mặt thật: "Giống như bị kẹt trong ác mộng. Có lẽ ông ấy không phải lúc nào cũng thanh tỉnh, chỉ thỉnh thoảng mà thôi."
Rời khỏi nhà Giang Tòng Hỉ, bốn người không ai nói gì.
"Anh thấy thế nào?" Trì Sơ hỏi Sùng Lăng.
"Chúng ta không có cách nào để hỏi ra tên người phụ nữ kia, nhưng Giang Tòng Hỉ chính là mấu chốt." Sùng Lăng cảm thấy chuyến đi này thu hoạch rất lớn.
Nhân số trong thôn nhìn thì không nhiều lắm, nếu thật sự kiểm tra thì cũng không ít. Bọn họ không quen biết ai ở đây, không thể đọc tên từng người rồi hỏi Giang Tòng Hỉ, dù phải sử dụng biện pháp ngu ngốc này, với tình trạng của Giang Tòng Hỉ không biết phải tốn bao nhiêu thời gian, trước nay thời gian luôn là vàng bạc.
Về việc Giang Tòng Hỉ là yếu tố quyết định, Trì Sơ cũng đã biết.
"Còn chuyện mất tích của hai gia đình kia, người chết đều là cha của mấy đứa trẻ. Vợ Lý Thanh Tùng chết trẻ, không có tái giá, nhưng vợ Tào Quân vẫn còn sống yên vui trong thôn cũng không bị trả thù. Ở Giang gia, Giang Tòng Hỉ được tha thứ, người chết là vợ ông ta Hoàng Cúc Hoa......" Trì Sơ luôn cảm thấy bên trong đang che giấu điều gì đó.
Sùng Lăng tiếp lời cậu: "Giang Tòng Hỉ biết thân phận của đối phương, nhưng ông ta không thể nói chuyện cũng không thể cử động. Còn nữa, không biết có phải do trùng hợp hay không, ông ta vừa bị liệt không lâu thì con trai có chuyện."
"Nếu là trả thù vậy trong thôn chắc chắn đã từng xảy ra một vụ thảm án có liên quan đến trẻ con, những nhà xảy ra chuyện đều có liên can." Trì Sơ bất đắc dĩ: "Thông tin lúc trước lấy từ hệ thống báo án của cảnh sát, trừ những vụ chúng ta đã biết thì không còn vụ án nào cả."
Sùng Lăng nói: "Hai cô con gái của Giang Tòng Hỉ gả đi có xa không? Hôm nay trong thôn đãi tiệc mừng thọ, mấy cô ấy có đến không nhỉ?"
"Khó nói lắm."
Đã mười giờ, người lui tới trong thôn rất nhiều, gần như tập trung hết ở thôn tây bận rộn cho tiệc mừng thọ. Đặc biệt hôm nay là chủ nhật, bọn nhỏ được nghỉ chạy giỡn khắp nơi.
Lại một tốp trẻ con chạy đến, Trì Sơ nhìn thấy con gái của Kim Đông Sinh.
Sùng Lăng cũng nhìn nhiều lần, trong lòng họ đều rõ, đứa trẻ này rất có thể là nạn nhân tiếp theo.
"Chúng ta đi đâu bây giờ?" Lý Hạo Dương hỏi.
Trì Sơ nhìn về phía Sùng Lăng: "Bên Lý Thanh Tùng chỉ còn gia đình vợ, một năm trước vợ Tào Quân đã quay về nhà mẹ đẻ, còn mẹ Tào Quân thì vẫn còn sống. Hôm nay trong thôn có tiệc, rất nhiều người sẽ đến giúp đỡ, khẳng định lúc đó sẽ không có ai ở nhà."
Bây giờ bọn họ chỉ có một phương hướng mơ hồ, vẫn chưa tìm được điểm mấu chốt.
Điện thoại Sùng Lăng đột nhiên vang lên, là Cố Minh Kiều gọi đến, hai người trao đổi vài câu rồi cúp máy.
"Cố Minh Kiều đang ở nhà Tào Quân, mẹ Tào có hơi loạn trí, hỏi gì cũng không trả lời, nhưng bọn họ gặp được em họ của Tào Quân
- Tào Tuấn. Bọn họ cảm thấy Tào Tuấn biết gì đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!