"Em có thể hôn chị không?"
Vừa dứt lời, Khang Mộ Lê liền chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đẹp như chứa cả dải ngân hà tĩnh lặng đối diện với nàng, ánh lên ý cười tựa tiết trời xuân, rót thẳng vào trái tim đang đập loạn của An Triều.
"Nếu chị bảo không, em sẽ không hôn thật sao?"
Nụ cười trên môi Khang Mộ Lê càng thêm đậm, nhưng An Triều lại khẽ lắc đầu, thành thật đáp: "Em nghĩ là... không đâu."
"Vậy em còn chờ cái gì?"
Khang Mộ Lê vừa dứt lời, An Triều đã cúi người tiến tới. Cô thuận theo tư thế của nàng, từ nằm nghiêng chuyển sang nằm ngửa để nàng có thể dễ dàng tiếp cận mình hơn. Khang Mộ Lê quả thực là một người luôn cân nhắc chu toàn, ngay cả trong chuyện này, cô cũng vô thức sắp xếp mọi thứ sao cho thuận tiện nhất.
Đôi môi An Triều hạ xuống. Đây là lần thứ hai nàng chủ động hôn cô. So với nụ hôn ngượng ngùng, chạm khẽ như chuồn chuồn lướt nước lần trước, lần này nàng kiên nhẫn hơn hẳn. Nàng từng bước dẫn dụ cô lún sâu, thăm dò và khám phá cái thế giới đầy mê hoặc chưa từng được biết đến.
An Triều nhận ra rằng hôn môi là một thứ có thể gây nghiện. Nàng tận hưởng sự mềm mại, ướt át đan xen, tận hưởng cả những tiếng r*n r* khẽ khàng không kìm được của Khang Mộ Lê, và cả đôi bàn tay không biết đặt vào đâu của cô đang nhẹ nhàng v**t v* bên eo mình.
Khi nụ hôn kết thúc, An Triều cảm nhận rõ cơ thể mình đang có phản ứng. Nàng hiểu rằng nếu còn tiếp tục, e là chẳng còn nghỉ ngơi gì nữa, mà cuộc họp tối nay cũng coi như xong đời.
An Triều nhìn Khang Mộ Lê với gương mặt ửng hồng. Trong khoảnh khắc cô mở mắt, đôi đồng tử ấy phủ một tầng hơi nước mờ mịt, trông chẳng khác nào một nàng yêu tinh vừa bị bắt nạt đến thảm thương. Thấy bộ dạng mê hoặc lòng người này, An Triều không tin là cô không có cảm giác gì.
Động mạch cổ và xương quai xanh của Khang Mộ Lê phập phồng không theo quy luật, tựa như cánh bướm vừa thoát kén, đang run rẩy đấu tranh để phô diễn vẻ đẹp rực rỡ nhất. Thấy cảnh ấy, An Triều không cầm lòng được, khẽ đặt một nụ hôn lên chiếc cổ thon dài của cô. Trong giây phút ấy, nàng cảm nhận rõ rệt một cái rùng mình bất lực chạy dọc cơ thể Khang Mộ Lê.
An Triều vô cùng hài lòng và thỏa mãn với phản ứng của cô trước những đụng chạm của mình. Nàng khẽ thì thầm:
"Mộ Lê, không thể tiếp tục được nữa rồi."
An Triều rã rời ngã nhào lên người Khang Mộ Lê, bao nhiêu xung động vì phải khắc chế mà đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của nàng. Nàng vùi đầu vào vai cô, th* d*c nặng nề; nàng làm sao ngờ được một người vốn thanh lãnh cấm dục như Khang Mộ Lê lại có những biểu hiện trêu ngươi đến thế.
"Thế em còn không mau đứng dậy?"
Khang Mộ Lê nhắm nghiền mắt đầy khó nhịn, cả người cô lúc này thực sự khó chịu khôn tả. Cái câu ba mươi như sói, bốn mươi như hổ xem ra chẳng phải lời đồn đại hão huyền. Bị trêu chọc đến mức này, Khang Mộ Lê cảm giác như mình bị tổn thọ mất vài năm.
An Triều vội vàng bò dậy, nằm lại vị trí của mình rồi chậm rãi điều chỉnh nhịp thở, đến liếc mắt cũng chẳng dám nhìn sang phía Khang Mộ Lê.
"Đồ tiểu sắc quỷ."
Khang Mộ Lê khẽ lầm bầm một câu làm An Triều ngẩn người.
Nàng mà sắc á?
Là ai trước đó đã rủ nàng cùng xem "The Handmaiden", với những hình ảnh k*ch th*ch đến thế, rốt cuộc ai mới là sắc quỷ đây!
An Triều vốn định phản bác, nhưng Khang Mộ Lê đã rời giường, cầm theo một chiếc nội y tiến thẳng vào phòng rửa mặt.
An Triều: "......"
Gương mặt An Triều đỏ bừng như muốn bốc cháy. Dù Khang Mộ Lê không nói lời nào, nhưng hành động này đã thay lời muốn nói: Vừa rồi ngọn lửa kia cháy quá mãnh liệt, chẳng ai thu hồi kịp, nên giờ đã tràn lan mất rồi.
Ngồi trên giường nhìn về phía phòng rửa mặt, An Triều thầm nghĩ cảm thụ của mình và Khang Mộ Lê lúc này hẳn là giống nhau. Tuy nhiên, đây quả thực không phải thời cơ tốt, vả lại tiến triển như vậy là quá nhanh. Họ bên nhau còn chưa đầy một tháng, nếu cứ thế mà tiến tới thì thật sự rất...
An Triều không phủ nhận mình là người có phần bảo thủ trong chuyện này. Nàng cảm thấy vẫn nên tìm hiểu đối phương kỹ hơn trước khi hoàn toàn giao phó cả thể xác lẫn tâm hồn.
Đợi Khang Mộ Lê bước ra, An Triều liền vào thay. Cả hai dù trong lòng hiểu rõ mười mươi nhưng đều ăn ý không vạch trần; có những chuyện làm thì được, nhưng nói toạc ra sẽ vô cùng xấu hổ.
Sau đó, hai người nằm ngủ một cách quy củ. Khang Mộ Lê đã đặt báo thức để thức dậy trước giờ họp nửa tiếng. Dù không làm gì thêm, nhưng lúc ngủ, An Triều vẫn vô thức rúc vào lòng Khang Mộ Lê. Cô vòng tay ôm lấy eo nàng, cả hai cứ thế cùng nhau tiến vào mộng đẹp.
Chuông báo thức vang lên, hai người không hề lười biếng mà lập tức dậy rửa mặt, sau đó sang phòng Trịnh Khiết để họp.
Cuộc họp diễn ra rất suôn sẻ, mọi người đã chuẩn bị đầy đủ tư liệu cần thiết, nội dung thảo luận với phía Ngân Hà cũng đã rõ ràng nên kết thúc rất nhanh. Sau đó, cả bốn người cùng xuống quán đồ Quảng Đông dưới lầu để dùng bữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!