Chương 48: Tới đòi nợ

Trịnh Khiết cùng Khang Mộ Lê rảo bước về phía An Triều. Nhìn hộp gà rán Hàn Quốc thơm phức trên tay nàng, Trịnh Khiết lập tức lộ vẻ thèm thuồng, thúc giục: "Mau mau, mang ngay về tầng 16 đi, đồ ngon là phải chia sẻ cùng nhau!"

Dẫu biết phải khống chế ẩm thực để giữ gìn vóc dáng, nhưng Trịnh Khiết vốn dĩ chẳng bao giờ cưỡng lại nổi sức hút của mỹ thực. Cùng lắm thì sau khi ăn xong, chị sẽ bỏ ra vài giờ tập luyện để tiêu hao hết đống calo kia là được.

"Em đi ngay đây ạ."

"Mà ai tặng thế?"

Vừa bị mỹ thực làm mờ mắt, giờ Trịnh Khiết đã tỉnh táo lại ngay, máu bát quái nổi lên khiến chị phải truy hỏi bằng được danh tính người tặng.

"Chắc là vị khách hàng hảo tâm nào đó thôi ạ! Mau đi thôi chị, nhanh không nguội!"

An Triều không muốn để Trịnh Khiết hỏi sâu thêm, nàng vội vã kéo chị đi thẳng về phía thang máy lên tầng 16, bỏ mặc Khang Mộ Lê đứng chơ vơ một mình. Nhìn bóng lưng hai người họ đang chí choe đùa giỡn, Khang Mộ Lê chỉ biết bất đắc dĩ nở một nụ cười nuông chiều. Ở cái công ty này, nếu có ai dám bơ sếp tổng như vậy, e là cô đã chẳng để yên.

Nhưng biết làm sao được, khi một người là bạn thân chí cốt, còn người kia lại là người thương trong lòng?

Đúng lúc này, điện thoại của Khang Mộ Lê đổ chuông, là thư ký trưởng gọi tới.

"Khang tổng, Tư tiểu thư đã đến rồi ạ."

"Được, tôi lên ngay."

Một ngày Khang Mộ Lê phải tiếp đón rất nhiều khách hàng, nhưng vị Tư tiểu thư này để lại cho cô ấn tượng khá sâu sắc. Phần vì họ Tư vốn hiếm gặp, phần vì cô ấy hiện là Giám đốc bộ phận dự án của Tập đoàn Huy Long – một trong mười doanh nghiệp hàng đầu tại Bắc Tinh.

Nhắc mới nhớ, trong ký ức của cô, cũng từng có một người mang họ Tư.

**

Khang Mộ Lê nhìn người phụ nữ trước mặt, cơ hàm khẽ bạnh lại, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Nhưng cô thừa hiểu, nếu một người khác mà nhìn thấy cảnh này, tâm trạng chắc chắn sẽ còn hỗn loạn hơn cô gấp bội.

"Đã lâu không gặp, Khang tiểu thư."

"Đã lâu không gặp."

Khang Mộ Lê có nằm mơ cũng không ngờ tới, Tư tiểu thư quyền lực này lại chính là người mang họ Tư trong ký ức của mình. Tư Nhiễm thay đổi quá nhiều, nói chính xác là xinh đẹp lên rất nhiều, nhưng Khang Mộ Lê vẫn nhận ra nàng. Sau khi chỉnh nha, gương mặt Tư Nhiễm trở nên thon gọn, thanh thoát hơn, cộng thêm lối trang điểm tinh tế, trông cô chẳng khác nào lột xác thành một người khác, thanh tú và đầy khí chất.

Tư Nhiễm của hiện tại hoàn toàn không thể đánh đồng với cô nàng răng hô trong miệng Trịnh Khiết năm nào.

"Huy Long và Khang Nạp đã có vài lần hợp tác rồi, yêu cầu của chúng tôi bên cô chắc cũng đã rõ. Tuy nhiên, lần này tôi có thêm một đề nghị riêng."

"Tư tiểu thư cứ nói."

Khang Mộ Lê vẫn duy trì nụ cười lễ độ nhưng đầy chừng mực, và Tư Nhiễm cũng vậy, quanh người cô luôn toát ra vẻ xa cách. Khác chăng là đôi mắt Tư Nhiễm luôn mang ý cười, nên so với Khang Mộ Lê, cô trông có vẻ dễ gần hơn đôi chút.

"Tôi muốn đích thân Giám đốc Trịnh của bộ phận kinh doanh quý công ty phụ trách dự án lần này."

Khang Mộ Lê: "..."

Chủ nợ đã tìm tới tận cửa. Năm xưa bị người ta cưỡng hôn mà không đòi lại được công bằng, e rằng lần này Trịnh Khiết khó lòng chạy thoát.

"Được, để tôi sắp xếp."

Dứt lời, Khang Mộ Lê mở bảng kế hoạch, xem xét lịch trình vài tháng tới của Trịnh Khiết. Quả thực chị vẫn còn thời gian để tiếp nhận dự án này.

"Tôi có thể gặp Giám đốc Trịnh ngay bây giờ không?"

Tư Nhiễm hỏi, Khang Mộ Lê ngước mắt nhìn thì thấy nụ cười của cô mang theo vài phần giảo hoạt đầy ẩn ý. Khang Mộ Lê thầm nghĩ, phen này Trịnh Khiết xong đời thật rồi.

"Được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!