Chương 47: Ghen

Kể từ ngày ấy, tần suất trò chuyện giữa hai người ngày một dày lên. Đôi khi công việc bộn bề, họ chỉ kịp nhắn cho nhau vài dòng trên WeChat, không quên nhắc nhở đối phương dùng bữa đúng giờ. Dẫu mọi chuyện diễn ra bình lặng, An Triều lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Có đôi lúc nàng tự nhủ mình chẳng giống người trẻ chút nào, bởi nàng thực sự tận hưởng cái cảm giác yêu đương êm đềm, không chút sóng gió này.

Tất nhiên, nếu là một tình yêu nồng cháy mãnh liệt, nàng dĩ nhiên sẽ không khước từ, thậm chí trong lòng còn có chút mong đợi thầm kín.

Giờ đây, ngày mà An Triều mong ngóng nhất chính là cuối tuần. Đó là lúc cả hai đều rảnh rang để quấn quýt bên nhau, khi thì cùng xem một bộ phim, lúc lại cùng nhau vào bếp nấu nướng, cuộc sống trôi qua vô cùng tự tại và thi vị.

Chỉ có điều, từ sau đêm định mệnh ấy, họ vẫn chưa hôn nhau thêm lần nào. An Triều thực sự chẳng đủ can đảm để mở lời, còn Khang Mộ Lê trông vẻ ngoài có vẻ không mấy mặn mà với chuyện này, đừng nói là đề cập đến, ngay cả một lời ám chỉ cô cũng không hề có.

Thế nhưng, ông trời dường như chẳng đành lòng nhìn hai người cứ mãi bình lặng như thế, nên ngay trong hôm nay đã ban cho An Triều một chút k*ch th*ch.

"Cái gì? Có người tặng hoa cho em ạ?"

An Triều nhận được điện thoại từ cô nàng lễ tân tầng dưới mà không khỏi ngỡ ngàng. Hôm nay là ngày gì mà lại có người gửi hoa cho nàng nhỉ?

Chị Linh – người vốn có khứu giác nhạy bén với tin bát quái – ngay lập tức quay sang nhìn An Triều trân trân. Đợi nàng vừa cúp máy, chị liền tra hỏi: "Sao thế, em lại đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở đâu rồi? Có người tặng hoa cơ đấy nhé~"

Chị Linh cố tình nói lớn, lại còn kéo dài âm cuối đầy ẩn ý, khiến những người khác dù không muốn nghe cũng buộc phải nghe thấy.

An Triều thừa biết chị Linh là kiểu người thích xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn. Nhưng sau khi bị hội tinh anh bát quái này rèn giũa bấy lâu, nàng giờ đây đã có khả năng miễn nhiễm khá cao.

"Biết sao được ạ, ai bảo em có cái khí chất quyến rũ chết người này chứ?"

Nói xong, An Triều còn làm vẻ phong tình, gửi cho chị Linh một cái hôn gió. Nàng tự nhủ, chị đã muốn trêu em thì em sẽ làm chị nổi da gà luôn, xem lần sau chị còn dám không. Quả nhiên, chị Linh rùng mình một cái, xua tay lia lịa: "Thôi thôi cô nương, đi xuống mau đi, đừng có mà phóng điện với chị!"

Ha ha ha! Quả nhiên là hiệu nghiệm!

An Triều vô tình tìm thấy khắc tinh của chị Linh nên tâm trạng vô cùng sảng khoái. Lúc đi xuống lầu, khóe môi nàng vẫn không giấu nổi nụ cười. Cô nàng lễ tân nhìn thấy biểu cảm đó, cứ ngỡ bó hồng rực rỡ kia là do bạn trai An Triều gửi tặng.

Khi An Triều nhận lấy bó hoa từ tay lễ tân, cô gái ấy không khỏi cảm thán: "An Triều, bạn trai em tâm lý thật đấy."

"Hả? Em làm gì có bạn trai!"

Nhưng em có bạn gái — dĩ nhiên, An Triều chẳng đời nào nói ra câu đó.

An Triều ôm trong tay một bó hồng rực lửa, nhiều đến nỗi nàng chẳng đếm xuể là bao nhiêu đóa. Nàng rút tấm thiệp ra mở xem, ban đầu cứ ngỡ đây là bất ngờ mà Khang Mộ Lê dành cho mình, nào ngờ những nét chữ quen thuộc đập vào mắt khiến nụ cười trên môi nàng cứng đờ rồi tan biến hẳn.

[ Hôm nay là tròn kỷ niệm hai mươi năm chúng ta quen biết, yêu cậu quá đi! —— Vương Tri Ngữ ]

Quen nhau hai mươi năm thì tặng hồng đỏ?

An Triều ngẫm nghĩ một hồi, hôm nay là ngày mùng 4 tháng 10, nhưng nàng thực sự chẳng nhớ nổi đây là cái kỷ niệm hai mươi năm gì. Dẫu sao Vương Tri Ngữ và nàng cũng là thanh mai trúc mã, thời gian quen biết lâu đến mức chẳng còn nhớ rõ cột mốc nào. Nàng cảm giác chắc chắn là cái cô nàng này lại tự bịa ra cái cớ gì đó chứ đào đâu ra kỷ niệm hai mươi năm đầy vào lúc này.

Ôm một bó hồng rực rỡ thế này đi giữa thanh thiên bạch nhật đúng là quá thu hút sự chú ý, An Triều vội vàng lẩn nhanh về tầng 16. Nhưng ngay khi vừa đặt chân vào văn phòng, đồng nghiệp đã lập tức vây quanh, mồm năm miệng mười tra hỏi xem ai là người tặng, có phải là người theo đuổi không, khiến An Triều không kịp vuốt mặt.

Cuối cùng, vẫn là Mạc Hoan nhanh tay tìm được tấm thiệp rồi mở toang ra xem, An Triều muốn giằng lại cũng không kịp nữa.

"Là Tiểu Vương tổng của Tương Lai Khoa Học Kỹ Thuật tặng! Trời đất ơi An Triều, em không yêu Khang tổng nữa sao?"

An Triều: "..." Chị làm ơn im miệng giùm em cái!

"Em định bội tình bạc nghĩa với Khang tổng, chỉ thả thính chứ không chịu cưới người ta đấy à?"

Ở tầng 16 này, chuyện An Triều hay đùa giỡn với Khang tổng ai ai cũng biết. Chị Linh và Mạc Hoan chẳng hề kiêng dè, cả hội nghe xong cũng cười rộ lên. Tuy họ không nghĩ là thật, nhưng ai cũng muốn hùa vào trêu chọc một chút cho vui.

"Bộ Khang tổng không đủ ngon sao? Chẳng phải chính miệng em bảo Khang tổng thơm hơn à?"

Anh Trương cũng góp thêm một câu. Nghe thấy lời trêu chọc quen thuộc này, An Triều chỉ muốn khởi ý niệm giết người ngay lập tức. Cái chị thư ký trưởng kia rốt cuộc đã đi rêu rao với bao nhiêu người rồi không biết!

"Vậy là em lại phải lòng cái vị tiểu yêu tinh Vương tổng kia rồi đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!