Chương 46: Xem thêm một bộ phim nữa nhé?

"Chị có thích em không?"

An Triều nhìn xoáy vào đôi mắt Khang Mộ Lê. An Triều cao 1m70, Khang Mộ Lê lại nhỉnh hơn nàng một chút, chỉ cần khẽ ngước mắt, nàng đã có thể thấy đôi mắt đẹp vốn luôn phủ một tầng xa cách ấy giờ đây tràn ngập vẻ ôn nhu.

"Ừ."

Khang Mộ Lê khẽ đáp, rồi cúi người kéo An Triều vào lòng, trao cho nàng một cái ôm ấm áp giữa cơn gió lạnh.

"Chị thích em."

Khang Mộ Lê chưa từng tỏ tình với ai. Một lời thú nhận thẳng thắn đến vậy khiến cô nhất thời không biết phải đối diện thế nào với ánh mắt tràn đầy mong đợi của An Triều, thế nên cái ôm chính là lựa chọn tốt nhất lúc này.

Đó là khi trái tim sát gần nhau nhất, nhưng lại chẳng thể nhìn thấy gương mặt đối phương.

An Triều an tâm nhắm mắt lại, đôi bàn tay luồn vào vạt áo gió của Khang Mộ Lê, siết chặt lấy vòng eo thon thả của cô. Sống mũi nàng bỗng chốc cay cay, hốc mắt ửng hồng. Nàng thầm nghĩ, nếu đây là một giấc mơ, xin đừng bao giờ đánh thức nàng dậy.

Những người qua đường không khỏi ném về phía họ những ánh mắt tò mò, thậm chí có người còn xì xào bàn tán. Nếu là người thường thì thôi, đằng này cả hai đều là những mỹ nhân hạng nhất, dĩ nhiên sức hút lại càng mãnh liệt.

"Khang tổng."

"Hửm?"

"Lúc riêng tư... em có thể gọi chị là Mộ Lê không?"

Khang Mộ Lê nhẹ nhàng buông vòng tay ra, nhìn vào đôi mắt hơi ửng hồng của An Triều. Đáy mắt cô như rắc đầy ánh sao, dịu dàng vô hạn.

"Dĩ nhiên là được."

Không chỉ An Triều, mà cả Khang Mộ Lê cũng cảm thấy nhẹ lòng. Lời nói đùa của Hứa Tĩnh về việc giới thiệu đối tượng cho An Triều trước đó đã rung lên hồi chuông cảnh báo trong lòng cô. Cô chợt nhận ra rằng, thực tế An Triều có rất nhiều lựa chọn khác.

Dù nàng đối xử với cô rất tốt, nhưng khi hai người chỉ là quan hệ bạn bè, nàng vẫn có thể thuộc về bất cứ ai. Khang Mộ Lê vốn có phần bá đạo và ích kỷ, cô mong An Triều có nhiều sự lựa chọn, nhưng kết quả cuối cùng của những lựa chọn đó chỉ có thể là cô.

"Mộ Lê."

"Ơi."

An Triều bỗng nhiên cười khúc khích. Nàng không thể tin được người nàng thầm thương trộm nhớ bấy lâu lại thực sự thích mình, cảm giác này còn hạnh phúc hơn cả việc trúng số độc đắc.

"Cười gì thế?"

"Chỉ là em không ngờ, chị thật sự thích em."

Khang Mộ Lê nghe xong chỉ mỉm cười không đáp, cô nắm tay An Triều tiếp tục bước đi trên Quảng trường Thiên Sứ, mặc cho mọi người dồn ánh mắt về phía hai người, cô chẳng hề bận tâm.

"Vậy bao giờ chị mới cưới em đây?"

Câu nói từng là minh chứng cho hiện trường xã chết giờ đây lại trở thành vốn liếng để An Triều làm nũng. Khang Mộ Lê nghe vậy, cúi đầu bật cười: "Chẳng phải em nói càng sớm càng tốt sao?"

"Ha ha ha, chị đừng có nhớ mấy chuyện đó nữa mà!"

"Chị nhớ chứ."

Sẽ luôn nhớ kỹ.

"Về nhà thôi."

"Vâng."

Quảng trường Thiên Sứ cách Thúy Ngọc Uyển không xa. Khi về đến nhà, đứng trước cửa căn hộ của hai người, cả hai đều tỏ ra quyến luyến không rời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!