Trịnh Khiết: [Em ở ngay đối diện nhà Mộ Lê mà, cô ấy thực sự không sang tìm em à?]
Dòng tin nhắn này chẳng khác nào mồi lửa ném vào kho đạn, khiến nhóm chat nổ tung ngay lập tức. Các chị em thi nhau đẩy tốc độ gõ phím lên mức tối đa, quyết tâm bắt An Triều phải ra mặt cho một lời giải thích thỏa đáng.
Mạc Hoan: [Khẳng định là có gian tình rồi!]
Chị Linh: [Trời đất ơi, kiểu này mà muốn làm chuyện ấy ấy thì chỉ cần bước vài bước sang đối diện là xong, tiện lợi quá đi mất!]
An Triều: [...]
Nàng thầm cảm thán, hội này rốt cuộc có còn đang nói tiếng người nữa không vậy?
Jane: [Tầm đêm hôm khuya khoắt mà có thấy cô đơn lạnh lẽo thì đúng là nhất cự ly nhì tốc độ luôn.]
An Triều: [...]
Trịnh Khiết: [Có khi là đã...]
Dấu ba chấm đầy ẩn ý của Trịnh Khiết khiến bầu không khí càng thêm ám muội. An Triều giữa vòng vây chớp nhoáng của nhóm chat, khó khăn lắm mới chen vào được một câu: [Sao các chị không đi làm biên kịch đi nhỉ? Mà nhớ là biên kịch cho mấy phim nóng ấy, đảm bảo đoạt giải.]
Sau màn phản pháo của An Triều, Trịnh Khiết lại trở thành mục tiêu bị vây công mới. Cả hội biết thừa chẳng thể cạy miệng An Triều thêm được gì, nên quay sang ép Trịnh Khiết đi thám thính Khang Mộ Lê, quyết tâm giữ vững vị trí ở hàng ghế đầu trong công cuộc ăn dưa hóng biến.
Cuối cùng, An Triều thực sự chẳng còn hơi sức đâu mà đôi co với mọi người. Nàng nằm dài trên sofa, bật tivi lên xem một chương trình thực tế hài hước mới phát sóng. Mỗi khi ốm đau, An Triều thường thích xem hài kịch hoặc các show giải trí, chúng giúp tâm trạng nàng nhẹ nhàng hơn và quên đi cảm giác mệt mỏi trong người.
Thế nhưng, xem được một lúc nàng lại bắt đầu thẫn thờ. Tâm trí nàng vô thức trôi về phía Khang Mộ Lê, nhớ về nụ cười ấy, cái nhíu mày ấy, và cả những biểu cảm phong phú mà cô từng dành cho nàng.
Khóe môi An Triều bất giác nở một nụ cười dịu dàng. Nụ cười ấy chẳng liên quan gì đến những màn tấu hài ra sức của các nghệ sĩ trên màn ảnh, nó chỉ thuộc về một mình Khang Mộ Lê.
**
"Hồ Hán Tam em đã trở lại đây!"
Vừa khỏi bệnh, việc đầu tiên An Triều làm khi đặt chân vào văn phòng chính là dõng dạc tuyên bố sự hiện diện của mình. Các đồng nghiệp thấy nàng đi làm lại đều nhiệt tình chào đón, không quên gửi lời thăm hỏi ân cần. Sau những màn xã giao quen thuộc, chị Linh lập tức đẩy ghế xoay trượt về phía An Triều, cười đầy ẩn ý: "Này cô bé, mấy ngày nghỉ bệnh chắc được Khang tổng chăm sóc kỹ lắm nhỉ?"
An Triều đáp: "... Em có tay có chân mà, sao phải phiền đến người khác chăm sóc."
Trong ba ngày nghỉ phép, Khang Mộ Lê đã ghé thăm nàng vào ngày đầu tiên, ngày kia và cả hôm qua. Thực tế, ngày hôm qua Khang Mộ Lê cũng có đến, nhưng vì công việc quá bận rộn, cô chỉ mang thức ăn đến, hỏi han vài câu rồi lại vội vã rời đi; tuy vậy sau đó vẫn không quên nhắn tin theo dõi tình hình của nàng. Đối với sự quan tâm của Khang Mộ Lê, An Triều vừa thấy ngọt ngào lại vừa thấp thỏm, chẳng biết phải đón nhận tấm chân tình ấy sao cho phải.
Nỗi phiền muộn tương tự cũng đang bủa vây người phụ nữ ở tầng 20. Khang Mộ Lê vốn định giữ thái độ bình thản như thường lệ với An Triều, nhưng từ lúc biết nàng ngã bệnh, sự quan tâm cô dành cho nàng lại chẳng thể nào kìm nén được.
Nói cũng lạ, Khang Mộ Lê vốn là người cực kỳ khắt khe và tự chủ, vậy mà trong chuyện này, cô lại chẳng thể kiểm soát nổi mong muốn được lo lắng cho An Triều, cứ như thể bị mê hoặc vậy. Cô luôn nghĩ rằng, nếu cứ để mặc nàng một mình mà không màng tới, tâm trí cô suốt cả ngày hôm đó sẽ chẳng thể nào bình yên.
An Triều liệu có nhận ra không?
Sự ân cần cô dành cho nàng dường như đã vượt xa ranh giới của tình bạn thông thường. Chỉ là Khang Mộ Lê tin rằng An Triều chắc hẳn không hề hay biết về nụ hôn khẽ khàng mà cô đã đặt lên trán nàng trong lúc nàng chìm sâu vào giấc ngủ.
Khang Mộ Lê chưa từng nghĩ mình sẽ có những hành động như thế. Cô vốn dĩ chẳng bao giờ thân cận với ai, cũng cực kỳ bài xích việc tiếp xúc cơ thể, nhưng khoảnh khắc xót xa cho An Triều lúc đó đã khiến hành vi của cô vượt qua mọi giới hạn nên có.
Cô khẽ thở dài, nhìn xấp tài liệu trước mặt nhưng hoàn toàn không vào đầu, sự chú ý chẳng thể nào tập trung nổi. Cô chậm rãi nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế da để dưỡng thần, cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng; cô không thể để chuyện tình cảm riêng tư làm trì trệ công việc chung.
Đúng lúc này, An Triều gõ cửa bước vào, tay cầm theo biên bản cuộc họp.
"Em nghỉ bệnh ba ngày mà vẫn tham gia họp sao?"
Trong mắt Khang Mộ Lê thoáng hiện một tia không hài lòng, cô cho rằng cô nhóc này đã không nghỉ ngơi tử tế. An Triều nghe vậy liền xua tay giải thích ngay: "Dạ không phải đâu ạ, chị Mạc Hoan nhờ em mang lên giúp thôi, chị ấy đang vội đi gặp khách hàng."
"Ừm."
Ngọn lửa giận nhỏ trong lòng Khang Mộ Lê bấy giờ mới dịu xuống. Sau khi xem xét kỹ biên bản, cô ngước nhìn An Triều, thấy nàng vẫn đang đeo khẩu trang liền hỏi: "Em đã đỡ hơn chưa? Tôi nghe giọng em vẫn còn nghẹt mũi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!