An Triều tỉnh lại lần nữa đã là năm giờ chiều. Rèm cửa sổ được kéo hờ, máy sưởi vẫn chạy, quạt thông gió cũng được bật để không khí lưu thông. Thế nhưng, điều khiến nàng chú ý nhất chính là chiếc đèn bàn đang tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, sưởi ấm cả căn phòng tối tăm. Nàng nhớ rất rõ, trước khi thiếp đi mình không hề bật đèn.
Người làm việc đó là ai, câu trả lời đã quá rõ ràng.
Cơn sốt đã lui, nàng vã một thân mồ hôi, lúc ngồi dậy cảm thấy cả người rã rời như vừa tan ra từng mảnh. Nhưng vì không chịu nổi cảm giác dính dớp, nàng vẫn gượng dậy vào phòng tắm.
Đến khi bước ra, nàng mới phát hiện trên bàn trang điểm có một mảnh giấy để lại ở vị trí cực kỳ dễ thấy, chỉ cần đi ngang qua là không thể bỏ lỡ.
[ Tôi mua cháo cho em, đặt trong bếp, tỉnh dậy nhớ ăn ngay. ]
Mảnh giấy không ký tên, nhưng An Triều biết đó là ai. Nàng từng thấy chữ viết của Khang Mộ Lê, nét chữ quyên tú mà không mất đi vẻ đại khí, bút pháp còn vương chút sắc bén đặc trưng.
An Triều ngồi thẫn thờ trước bàn trang điểm. Với tư cách cấp trên, cô chẳng việc gì phải chăm sóc nàng đến mức này. Ngay cả với tư cách bạn bè, một người bận rộn như cô cũng không cần gạt bỏ mọi công sự để đến tận nhà trông nom nàng.
Dù không muốn bản thân ảo tưởng, nhưng hành động của Khang Mộ Lê khiến An Triều buộc phải nghĩ về hướng đó. Nàng thầm tự hỏi: Liệu có phải Khang Mộ Lê cũng dành tình cảm cho mình?
Vốn dĩ đầu óc đã mụ mị vì ốm, giờ lại thêm sự ân cần của đối phương, đại não An Triều giờ đây chẳng khác nào một mớ hỗn độn. Nàng cẩn thận cất mảnh giấy vào ngăn kéo đầu giường, rồi mới vào bếp tìm bát cháo cá mú thịt bằm đầy ắp.
Dù uống thuốc xong vị giác vẫn còn đắng ngắt, nhưng hương thơm của cháo khiến nàng thấy ấm lòng. An Triều cố gắng ăn hết bát cháo dù không mấy thèm ăn. Nghỉ ngơi một lát, nàng cầm điện thoại lên, ngoài những tin nhắn công việc đã được đồng nghiệp hỗ trợ xử lý, nàng lập tức nhấn vào khung chat với "Nhật Mộ Thính Vũ".
Nàng gửi đi một dòng tin: [ Em cảm ơn chị, Khang tổng. ]
Khang Mộ Lê trả lời rất nhanh: [ Em còn sốt không? ]
[ Em hết sốt rồi ạ. ]
An Triều nhắn lại, dù nàng cũng chẳng dám chắc cơn sốt có quay lại không, vì từ hôm qua đến giờ đã tái đi tái lại hai lần. Bệnh chưa khỏi hẳn, cơn ho dù đã dứt nhưng cơ thể vẫn còn mệt lử, nàng chỉ muốn lại được vùi mình vào giấc ngủ.
Thế nhưng, có một dòng tin nhắn khiến nàng chẳng thể nào ngủ tiếp được:
[ Tan tầm tôi lại sang thăm em. ]
Ban đầu, An Triều định gõ: "Dạ thôi không cần phiền chị đâu", nhưng rồi nàng lại chẳng thể dối gạt được khát khao muốn gặp Khang Mộ Lê đang trỗi dậy trong lòng. Sau vài giây giằng xé, nàng chỉ gửi lại một chữ:
[ Dạ. ]
An Triều thu dọn mọi thứ xong xuôi lại leo lên giường nằm. Nàng lướt điện thoại xem vài đoạn video ngắn, tuyệt nhiên không muốn chạm tới bất kỳ việc gì liên quan đến công ty, lúc này nàng chỉ khao khát được nghỉ ngơi thật tốt.
Chẳng biết từ bao giờ, An Triều lại chìm vào giấc ngủ. Đến khi nàng tỉnh giấc, màn đêm đã phủ kín bên ngoài.
Ánh đèn trong phòng ngủ đã bật tự lúc nào, nhưng được điều chỉnh ở mức dịu nhẹ nên An Triều không hề hay biết. Qua khe cửa khép hờ, nàng nhận ra phòng khách cũng đang sáng đèn. Có lẽ, người nọ đã đến.
An Triều rời giường, cảm giác cánh mũi khô ngứa khiến nàng không nhịn được mà hắt hơi một cái rõ lớn. Đúng lúc này, cánh cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra.
"Khang tổng?"
Người phụ nữ trước mặt vẫn còn diện nguyên bộ đồ công sở, chỉ là chiếc áo sơ mi đã nới lỏng một chiếc cúc nơi cổ, rũ bỏ vẻ nghiêm nghị thường ngày để lộ vài phần gợi cảm, phóng khoáng.
"Ừ, em thấy trong người khá hơn chút nào chưa?"
Khang Mộ Lê toan bước lại gần, An Triều liền vội vàng giơ tay ngăn lại: "Chị đừng tới đây!"
Thấy đối phương sững lại, An Triều mới lí nhí giải thích: "Em sợ lây bệnh cho chị."
Khang Mộ Lê không nhịn được mà mỉm cười. Cô nhóc này thế mà lại lo lây bệnh cho mình? Nhưng nghĩ lại cũng đúng, cô quả thực nên cẩn thận một chút, bởi nếu cô cũng ngã bệnh thì lấy ai chăm sóc cho An Triều đây.
"Em có muốn ăn chút cháo không? Tôi vừa mua về rồi."
Dù chẳng thấy thèm ăn, nhưng trước lòng tốt của Khang Mộ Lê, An Triều không nỡ khước từ nên khẽ gật đầu đồng ý. Khi cả hai cùng ra phòng khách, bầu không khí bỗng chốc im lìm đến đáng sợ. Họ ăn ý giữ im lặng, nhưng giữa không gian ấy, một loại cảm giác ái muội mập mờ cứ thế len lỏi và lan tỏa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!