Chương 41: Cô thích An Triều, đúng không?

"Hứa Tĩnh, xem ra cô thực sự bận rộn nhỉ."

Khang Mộ Lê nhìn lướt qua mặt bàn chất đầy văn kiện, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người An Triều đúng hai giây, rồi mới chuyển hướng về phía Hứa Tĩnh.

"Chứ sao nữa, mãi mà vẫn chưa tìm được vị phó tổng nào ưng ý cả."

Hứa Tĩnh ngẩng đầu lên từ đống hồ sơ, đoạn chỉ tay vào tệp văn kiện bìa màu vàng, dặn dò: "Tiểu An Triều, em giúp chị ghi chép lại giá gốc và giá bán của các tài liệu trong này nhé."

"Vâng ạ."

Hứa Tĩnh dặn dò xong, Khang Mộ Lê đã thong thả ngồi xuống. Hứa Tĩnh bật cười trêu chọc: "Xem ra Khang tổng của chúng ta hôm nay hiếm khi được thảnh thơi nhỉ?"

Đến mức có thể ngồi đây xem mình đầu bù tóc rối xử lý công việc và tán gẫu cơ à?

"Cô khó khăn lắm mới về đây một chuyến, kiểu gì tôi cũng phải sang thăm chứ."

Khang Mộ Lê dù tính tình lãnh đạm nhưng không phải người không biết điều. Bạn thân từ chi nhánh về tổng công ty báo cáo công tác, cô dĩ nhiên muốn sang hỏi han đôi câu.

"Thôi đi, giữa chúng ta còn cần khách sáo thế sao?" Hứa Tĩnh cười, rồi chuyển chủ đề: "Về vị trí Phó tổng giám đốc chi nhánh, cô đã có nhân sự nào ổn áp chưa?"

Khang Mộ Lê lắc đầu, cười khổ: "Mấy người trước tôi giới thiệu cô đều không ưng, thôi thì cô tự tìm đi!"

Hứa Tĩnh tặc lưỡi một cái "chậc" rõ to: "Cái người lần trước cô giới thiệu ấy, năng lực công tác thì tốt thật, nhưng mà bị hôi nách nặng! Tôi với hắn ngồi chung một phòng họp thì chịu sao thấu?"

"Phụt ——!"

An Triều — người vốn dĩ định làm kẻ tàng hình — sau khi nghe màn cảm thán của Hứa Tĩnh thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hành động này lập tức kéo ánh mắt của hai vị đại lão về phía nàng.

"Ách, hai người cứ tiếp tục đi ạ, đừng để ý đến em."

An Triều vội vàng cúi đầu, lảng tránh ánh mắt của hai sếp, nàng chỉ muốn lặng lẽ ngồi hóng chuyện thị phi thôi mà.

"Tiểu An Triều, đổi lại là em thì em cũng không chịu nổi đâu. Hôi nách bình thường thì còn bỏ qua được, đằng này hắn bị nặng quá cơ, mà hôm đi gặp mặt hắn còn mặc áo ngắn tay nữa chứ!"

Hứa Tĩnh cứ nhớ lại cái mùi vị đó là suýt thì nôn sạch bữa trưa vừa ăn, thực sự là ám ảnh kinh hoàng. Lúc người đó xuất hiện, cô còn ngỡ Khang Mộ Lê cố tình chơi xỏ mình.

"Được rồi, đừng nói nữa."

Khang Mộ Lê xua tay ra hiệu cho Hứa Tĩnh dừng lại. Người đó cô cũng từng tiếp xúc, lúc đó hắn mặc áo dài tay, mùi tuy hơi đậm nhưng vẫn trong tầm chịu đựng. Nghe Hứa Tĩnh bảo hắn mặc áo ngắn tay, Khang Mộ Lê chỉ cần dùng ngón chân để tưởng tượng cũng biết bầu không khí lúc đó kinh hoàng đến mức nào.

"Lão Khang, cho tôi ba ngày để sắp xếp hết đống văn kiện này, sau đó tôi sẽ báo cáo tiến độ hạng mục Hoài Minh cho cô."

"Được."

Thấy có kẽ hở để xen vào, An Triều liền hỏi: "Chị Tĩnh, thư ký của chị không đi cùng ạ?"

Đến Khang Mộ Lê còn có tận ba thư ký, sếp tổng chi nhánh ít ra cũng phải mang theo một người chứ?

"Chị giao nhiệm vụ cho họ rồi, vả lại dưới kia cũng cần người trông coi công ty, không thể để xảy ra sai sót được."

Hứa Tĩnh dùng từ "họ", chứng tỏ thư ký không chỉ có một người. Thấy ai nấy đều bận rộn tối mày tối mặt, An Triều cũng không hỏi thêm.

"Tối nay gọi thêm cả Trịnh Khiết nữa, chúng ta đi ăn một bữa."

"Được, lâu rồi không ăn cơm cùng các cô." Hứa Tĩnh vốn bận đến mức chẳng còn đời sống về đêm, mấy ngày ở tổng công ty chắc sẽ không vất vả như ở chi nhánh, cô nhất định phải tranh thủ đi bar săn mồi mới được.

"Vậy hai người cứ làm việc đi, thời gian địa điểm tôi sẽ báo sau."

"Hành, cô làm việc thì tôi yên tâm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!