"Thế em muốn khi nào tôi cưới em?"
"Càng sớm càng tốt ạ."
Sợ nhất là bầu không khí bỗng dưng im bặt. Cả người An Triều cứng đờ, nụ cười đông cứng trên khóe môi. Giờ mà xoay người bỏ chạy thì liệu có còn kịp không? Người ta xã chết thường chỉ là một nửa, còn nàng, đây là cái chết toàn diện, không còn mảnh giáp.
Khang Mộ Lê đã lường trước rất nhiều câu trả lời của An Triều, thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh nàng hốt hoảng biện minh, nhưng duy độc câu "Càng sớm càng tốt" là cô chưa từng nghĩ tới.
"Phụt ——"
Khang Mộ Lê không kìm được mà bật cười, một nụ cười sảng khoái đến mức vành tai cũng dần nóng bừng và đỏ ửng lên. An Triều thấy vậy, không chỉ mặt đỏ mà hốc mắt cũng đỏ hoe, nàng sắp phát khóc đến nơi rồi.
"Khang... Khang tổng, em đùa thôi! Chỉ là đùa thôi ạ! Em, em, em..."
An Triều cứ "em" mãi không dứt, nhưng chẳng thể thốt thêm lời nào. Nàng thực sự muốn nói mình không có ý đó—dù thâm tâm đúng là có ý đó thật—nhưng chuyện này chỉ nên dừng lại ở một lời nói đùa mà thôi. Nàng khua tay múa chân, đầu óc quay cuồng định giải thích, nhưng hễ mở miệng là lại tắc nghẹn.
Hiện trường xã chết quy mô lớn nhất lịch sử cũng chỉ đến thế này là cùng!
"Được rồi, được rồi."
Khang Mộ Lê mấy lần ngước mắt lên đều thấy bộ dạng loạn cào cào của An Triều. Trêu chọc đến đây cũng đủ rồi, cô liền chủ động dừng lại.
"Rốt cuộc em và Dư Xán thường ngày tán gẫu những gì vậy?"
Đây không phải lần đầu Khang Mộ Lê hỏi, nhưng lần trước An Triều đã giấu nhẹm đi. Giờ thì hay rồi, cái gì cũng lộ sạch, An Triều hối hận không để đâu cho hết. Thà lần trước nàng khai thật luôn, ít nhất cũng không phải xấu hổ tột độ như bây giờ.
"Thì là... thì là..."
Thật khó mở lời! Đôi khi nàng và Khang Dư Xán còn bàn luận về mấy chủ đề có màu, chuyện đó tuyệt đối không thể để Khang Mộ Lê biết được!
"Trước đây em có nói là mình không muốn nỗ lực nữa, chỉ muốn tìm đại đại gia nào đó gả cho xong, thế là Dư Xán liền bảo cô út cậu ấy..."
An Triều lúng túng bắt đầu kể lại, nàng thực sự không biết phải tháo gỡ mớ bòng bong này thế nào, hình như mọi chuyện đang dần mất kiểm soát thật rồi!
"Nhưng đó chỉ là lời nói đùa giữa hai đứa em thôi, Khang tổng chị đừng để tâm nhé."
Khang Mộ Lê mỉm cười lắc đầu. Nếu cô thực sự để tâm thì đã chẳng lấy chuyện này ra trêu lại nàng: "Mấy cô nhóc các em đúng là cái gì cũng dám nói."
Khang Mộ Lê cúi đầu nhìn đồng hồ rồi nói: "Được rồi, em về làm việc đi, lát nữa tôi còn một cuộc họp."
"Dạ vâng."
An Triều chạy trốn khỏi hiện trường nhanh như một cơn gió, tuyệt đối không dám ngoảnh đầu lại. Nhìn bóng dáng nàng khuất sau cánh cửa, Khang Mộ Lê lại không nhịn được mà mỉm cười. Phản ứng vừa rồi của An Triều quá buồn cười, cả khuôn mặt đỏ ửng như quả cà chua chín, thực sự rất đáng yêu.
Tuy nhiên, nụ cười ấy nhanh chóng thu lại. Khâu chuỗi lại tất cả những biểu hiện của An Triều trong suốt thời gian qua khi ở bên mình, Khang Mộ Lê bỗng nảy ra một suy nghĩ: Liệu có phải An Triều thực sự thích mình không?
Nghĩ đến đây, tâm trạng Khang Mộ Lê trở nên vô cùng vi diệu. Đó là một cảm giác khó tả, nhưng cô nhận ra rõ ràng rằng: mình không hề chán ghét ý nghĩ đó chút nào.
**
Trên đường trở lại tầng 16, trong đầu An Triều vẽ ra đủ loại kịch bản, thậm chí nàng còn nghĩ đến việc hay là mình từ chức phu quách cho rồi để hóa giải cái hiện trường xã chết kinh hoàng vừa nãy.
Nhưng rồi những ý nghĩ đó cũng chỉ thoảng qua như mây khói, An Triều lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà tính toán gì nữa, nàng chỉ muốn được yên tĩnh một mình.
Tiếc rằng đời không như là mơ, vừa đặt chân vào văn phòng, bộ ba bát quái gồm Trịnh Khiết, chị Linh và Mạc Hoan đã lù lù vây quanh. Biết Khang Mộ Lê triệu kiến riêng mình thì chắc chắn không thoát khỏi màn tra tấn của ba cái loa phóng thanh này, nhưng An Triều không ngờ là cực hình lại ập đến nhanh như vậy.
"Khai mau! Khang tổng gọi riêng em lên có việc gì?" "Hai người làm gì trong văn phòng thế?" "Hôn chưa? Có hành động gì chưa?" "Mười lăm phút à, chắc không kịp làm gì đâu nhỉ!"
Ba vị tiên nương bát quái mỗi người một câu, An Triều căn bản không có cơ hội xen vào. Những câu hỏi vừa lộ liễu vừa táo bạo khiến nàng không nhịn được mà nhớ lại cảnh tượng ngượng chín mặt lúc nãy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!