"Thật đáng yêu."
Giọng điệu của Khang Mộ Lê mang thêm vài phần ôn nhu, khiến trái tim An Triều như bị va chạm mạnh, thần hồn bay tận lên chín tầng mây.
"Không... không phải, Khang tổng, chị như vậy là không đúng đâu."
"Hửm?"
Khang Mộ Lê một tay tựa lên thành ghế, khẽ nghiêng đầu, đầy hứng thú chờ xem An Triều định nói mình không đúng chỗ nào.
"Thì là... thì là chị như vậy chẳng khác nào đang trêu ghẹo phụ nữ nhà lành cả."
An Triều cúi gầm mặt, tay chân lanh lẹ thu dọn bát đĩa, hoàn toàn không dám nhìn vào biểu cảm của Khang Mộ Lê lúc này, nhưng nàng có thể cảm nhận rõ ánh mắt của cô vẫn luôn dán chặt lên người mình.
Đây không phải trêu ghẹo thì là cái gì chứ?
"Thế sao?"
"Đúng vậy!"
Nghe thấy Khang Mộ Lê thản nhiên hỏi ngược lại, An Triều nhịn không được liếc nhìn cô một cái, lại bắt gặp gương mặt đang rạng rỡ ý cười, chẳng khác nào một con yêu tinh câu dẫn lòng người.
Không đúng! Mình chắc chắn là xuyên không vào phim Thiện Nữ U Hồn rồi, tại sao một Khang Mộ Lê vốn cao ngạo thanh lãnh lại có thể biết cách thả thính như thế này!
Khang Mộ Lê thường xuyên cười, nhưng đa số là những nụ cười giữ khoảng cách. Chỉ có trong khoảng thời gian ở chung gần đây, An Triều mới thấy cô cười phát ra từ nội tâm nhiều hơn, ví như lúc này, nụ cười ấy sáng rực như ánh mặt trời.
"Được rồi, không trêu em nữa."
Khang Mộ Lê thu hồi ánh mắt, nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói: "Tôi còn một cuộc họp, về trước đây."
"Dạ vâng."
An Triều tiễn Khang Mộ Lê ra cửa rồi bê bát đĩa vào bếp rửa, nhưng đầu óc vẫn cứ rối bời. Công việc vốn chỉ mất 5 phút thì nàng lóng ngóng làm tận 15 phút. Lúc rửa xong cầm điện thoại lên, nàng giật mình thấy tin nhắn của Khang Dư Xán gửi từ 10 phút trước:
[ Lang Lang, tớ tình cờ gặp chị Triệu, hai người bọn tớ cùng qua chỗ cậu chơi nhé, đang tới đây! 15 phút nữa là đến nơi! ]
An Triều hốt hoảng. Việc Khang Mộ Lê sống ngay đối diện mà để Khang Dư Xán biết được, chỉ sợ cái đứa đẩy thuyền bất chấp này sẽ chuẩn bị sẵn cả tiền mừng cưới mất.
Nhưng tên đã trên dây, Khang Dư Xán cái đồ cẩu tử này chẳng thèm hỏi ý kiến nàng mà đã kéo theo cả Triệu Vãn Ngôn tới, nàng không thể từ chối được.
[ Được. ]
An Triều nhận mệnh đáp lại. Giấu được nhất thời không giấu được cả đời, nếu Khang Dư Xán có hỏi, nàng đành khai thật vậy. Nàng xuống lầu đón hai người, lòng thầm thắc mắc không biết từ bao giờ Khang Dư Xán lại thân thiết với Triệu Vãn Ngôn như thế.
Vừa thấy mặt ở dưới sảnh, An Triều lườm Khang Dư Xán một cái: "Đã bảo là đến là đến ngay, cậu không sợ tớ không có nhà à?"
"Nếu cậu không hẹn tớ hay chị Triệu đi đâu đó, thì chắc chắn cậu chỉ có ở nhà thôi." Khang Dư Xán đoán trúng phóc thói quen của An Triều.
"Bọn tớ gặp nhau ở phố ẩm thực, nói chuyện thấy hợp nên định qua nhà cậu chơi luôn." Triệu Vãn Ngôn giải thích. Khang Dư Xán giơ hai túi đồ ăn thơm phức vừa càn quét ở phố ẩm thực lên: "Tớ còn mua cả bia nữa!"
An Triều méo mặt: "Tớ vừa mới ăn no xong, sao cậu không báo sớm hơn một tiếng."
"Lo gì, cậu ăn có bao giờ béo đâu, đi thôi!"
Khang Dư Xán kéo tuột cả hai lên lầu, phong thái còn giống chủ nhà hơn cả An Triều. Vào đến nhà, hai người kia bắt đầu đánh chén, còn An Triều chỉ ăn thêm được một chút. Từ khi chiêm ngưỡng dáng người cực phẩm của Khang Mộ Lê, nàng đã bắt đầu có ý thức kiểm soát ăn uống, đến cả nước ngọt hạnh phúc nàng cũng dẹp luôn rồi.
Trong lúc trò chuyện, An Triều nhận thấy Khang Dư Xán cực kỳ quan tâm đến mọi chuyện của Triệu Vãn Ngôn, cứ liên tục đặt câu hỏi. An Triều nhìn thấu tất thảy nhưng chưa nói gì.
Đợi lúc Triệu Vãn Ngôn vào nhà vệ sinh, An Triều lập tức túm lấy cổ áo Khang Dư Xán, ra bộ tra khảo: "Cái đồ cẩu tử này, khai mau! Có phải cậu có ý đồ với Vãn Ngôn không hả!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!