Chương 34: Em đừng để bị lạc

An Triều vội vàng kéo áo xuống che kín lưng, sau đó cố nén cơn đau ngồi dậy trên giường, nặn ra một nụ cười: "Cảm ơn chị nhé Khang tổng, em hết đau rồi, chỉ là vết thương ngoài da thôi ạ."

Khang Mộ Lê khẽ chau mày. Cô cảm nhận rõ ràng lúc nãy cả người An Triều đều căng cứng như một khúc gỗ.

"Nếu tình hình chuyển biến xấu, em nhất định phải đi bác sĩ ngay lập tức đấy."

An Triều lập tức làm dấu tay "OK": "Không thành vấn đề ạ!"

Nhìn thấy đôi lông mày vẫn còn hơi nhíu lại của Khang Mộ Lê, An Triều mất tự nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác, lí nhí: "Khang tổng, chị cứ làm việc của chị đi ạ, đừng bận tâm đến em."

Nếu chị còn nhìn nữa, em sẽ khóc mất.

Rõ ràng Khang Mộ Lê chẳng làm gì quá đáng, nhưng An Triều lại có cảm giác mình sắp bị cô bắt nạt đến phát khóc. Nghĩ đến đây, hốc mắt nàng hơi ửng hồng, trên gương mặt trắng nõn hiện lên một rặng mây đỏ nhạt. May mà ánh đèn trong phòng khách sạn khá mờ ảo nên Khang Mộ Lê không nhận ra sự khác lạ này.

"Ừm, nếu đau đến mức không chịu nổi thì phải bảo tôi ngay."

Khang Mộ Lê vẫn không yên tâm, chỉ sợ cô gái này vì sợ làm phiền người khác mà cứ âm thầm chịu đựng cơn đau một mình.

"Dạ, em biết rồi ạ."

Thấy An Triều đồng ý, Khang Mộ Lê mới trở về giường của mình đeo tai nghe lên. Thế nhưng, giọng đọc tiếng Anh chuẩn mực bên trong lúc này lại chẳng lọt tai cô lấy một chữ. Cô khẽ thở dài, tháo tai nghe ra và chuyển sang đọc sách. Bình thường cô rất ít khi đọc sách, không phải vì không thích mà vì không có thời gian. Thường cô sẽ chọn nghe truyện tiếng Anh, nhưng hiện tại tâm trí rối bời, cô đành lấy sách ra xem.

Tiếc thay, kết quả cũng y hệt: một chữ cũng không vào đầu.

Lúc nãy vì mải lo lắng cho An Triều nên cô chưa kịp ngẫm lại cảm xúc của bản thân. Giờ đây khi không gian yên tĩnh trở lại, Khang Mộ Lê mới thấy phản ứng vừa rồi của mình thật kỳ lạ.

Cổ họng khô khốc, nhịp thở dồn dập... thật quá đỗi bất thường.

Cô đưa mắt nhìn sang An Triều, thấy nàng đã xoay người nằm ngửa ra bấm điện thoại, chẳng biết thấy gì mà đôi mày cứ nhíu chặt lại. Khang Mộ Lê nhìn nàng một hồi lâu, mãi đến khi An Triều đặt điện thoại xuống cô mới vội vàng thu hồi ánh mắt.

"Muốn ngủ chưa?"

"Dạ."

Nghe tiếng đáp của An Triều, Khang Mộ Lê liền ngồi dậy khỏi giường: "Em đừng cử động, để tôi đi tắt đèn."

Công tắc đèn nằm gần giường của An Triều, lẽ ra nàng là người phụ trách việc này. Nhưng giờ nàng đang là thương binh, Khang Mộ Lê dĩ nhiên muốn chăm sóc nàng chu đáo nhất có thể.

"Dạ vâng."

An Triều kéo chăn lên che kín tận mũi, chỉ để lộ đôi mắt đẹp đang lén lút quan sát bóng hình Khang Mộ Lê dưới ánh đèn mờ.

Chân đúng là rất dài, rất trắng, lại còn thẳng tắp, đẹp quá đi mất. Người cũng đẹp, khí chất lại sang, lại còn giàu nữa chứ.

Mình cong vì người như thế này cũng có đạo lý mà, đúng không?

An Triều không ngừng tự trấn an bản thân. Nàng cảm nhận được mình có cảm giác với Khang Mộ Lê, ít nhất là cái rùng mình khi đầu ngón tay cô chạm vào da thịt nàng lúc nãy là hoàn toàn thật. Nàng biết mình có hảo cảm với sếp, nhưng thực sự thích đến mức nào thì chính nàng cũng chưa rõ.

"Nhìn tôi làm gì thế?"

Khang Mộ Lê định tắt đèn, theo thói quen liếc nhìn sang thì bắt gặp An Triều đang nhìn mình trân trối đến thẩn thờ. Dù bị bắt gặp nhưng nàng vẫn tiếp tục ngẩn ngơ, khiến Khang Mộ Lê không nhịn được mà bật cười hỏi.

An Triều lúc này mới hậu tri hậu giác thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng cười đáp: "Tại chị đẹp quá ạ."

"Miệng lưỡi trơn tru thật đấy. Tắt đèn nhé."

"Dạ."

Tách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!