"Dạ dạ, không sao đâu ạ, em cứ để lời họ nói như gió thoảng bên tai thôi."
Không coi là gió thoảng bên tai thì chẳng lẽ lại coi là thật? An Triều thật sự bái phục hội đồng nghiệp tốt của mình. Sắp xếp cho nàng ngồi chung xe với Khang Mộ Lê đã đành, giờ còn chơi lớn cho ở chung một phòng, tất cả cũng tại cái bà chị Trịnh Khiết không đứng đắn kia mà ra.
Khang Mộ Lê cố trấn tĩnh lại cảm xúc đang rối bời, cô nhìn đồng hồ, thấy đã 5 giờ chiều liền hỏi: "Em muốn tắm trước không?"
"Khang tổng tắm trước đi ạ!"
An Triều thấy Khang Mộ Lê nhường nhịn mình quá mức. Nàng thực sự ngượng ngùng nếu tranh phần trước, vả lại Khang Mộ Lê vốn ưa sạch sẽ, để cô tắm trước chắc chắn sẽ khiến cô cảm thấy thoải mái hơn.
"Được."
Khang Mộ Lê cũng chẳng khách sáo, dẫu sao cô cũng đã cầm lái suốt một quãng đường dài, tắm nước nóng là cách tốt nhất để rũ bỏ mệt mỏi. Căn phòng 618 của họ có hai giường đơn, vị trí khá đẹp khi cửa sổ nhìn thẳng ra toàn cảnh đêm rực rỡ của Nam thành phố.
An Triều nhớ tới chiếc máy chạy bộ đặt cạnh ban công ở nhà Khang Mộ Lê, thầm đoán cô thích ngắm nhìn nhịp sống đô thị nên đã chủ động nhường chiếc giường gần cửa sổ cho sếp. Sau khi sắp xếp hành lý xong xuôi, Khang Mộ Lê nhanh chóng lấy quần áo rồi bước vào phòng tắm.
An Triều ngồi trước bàn trang điểm nghịch điện thoại. Dù không quá kỹ tính như Khang Mộ Lê, nhưng nàng vẫn có nguyên tắc riêng: chưa tắm rửa sạch sẽ thì tuyệt đối không chạm vào giường.
Tư tư ——
Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Vương Tri Ngữ: [ Tối nay đi ăn cơm không? Cả anh trai tớ cũng đi cùng nữa. ]
An Triều không ngờ Vương Tri Ngữ lại hẹn mình nhanh đến thế. Kể từ sau lần trút hết nỗi lòng dạo trước, oán hận trong lòng nàng cũng đã vơi đi phần lớn, chỉ còn lại chút xót xa cho bản thân thuở thiếu niên từng khóc đến đỏ mũi sưng mắt mà thôi. Xem ra mấy năm qua Vương Tri Ngữ sống cũng chẳng mấy dễ dàng, vừa về nước đã lập tức tìm nàng, coi như cũng cho nàng một lời giải thích thỏa đáng.
An Triều: [ Được, địa điểm và thời gian? ]
Vương Tri Ngữ hồi âm ngay tắp lự: [ 6 giờ rưỡi nhé, cậu đang ở khách sạn Kim Long đúng không? Chút nữa bọn tớ qua đón. ]
Sau khi gửi một chữ "Được", bữa tối của An Triều đã có chỗ dừng chân. Ban nãy nàng còn phân vân, vì cả nhóm cùng đi công tác nên lẽ ra phải ăn chung, nhưng nàng thực sự đã lâu không gặp Vương Tri Hiền, nhất định phải hội ngộ để hố ông anh này một bữa.
Lúc Khang Mộ Lê bước ra từ phòng tắm, An Triều định bụng sẽ báo chuyện mình đi ăn riêng, nào ngờ vừa quay sang, nàng đã chết trân tại chỗ.
Mặt mộc của Khang Mộ Lê thực sự quá đỉnh, khi rũ bỏ lớp phấn son trông cô lại càng trẻ trung hơn, toát ra một thứ tiên khí thoát tục. Cô diện một chiếc áo thun dáng rộng, che khuất gần hết chiếc quần đùi ngắn ngủn, chỉ khi cô bước đi thì lớp vải mỏng manh ấy mới lấp ló ẩn hiện. Khang Mộ Lê một tay cầm khăn bông lau mái tóc còn ướt nước, gương mặt hơi ửng hồng vì hơi nóng, đôi mắt vẫn còn vương một lớp sương mờ mịt, trông hệt như một đóa phù dung vừa mới ra khỏi nước.
Đây là lần đầu tiên An Triều thấy cô trong trang phục xuề xòa thế này, cũng là lần đầu tiên nàng thấy trọn vẹn đôi chân dài của sếp: vừa trắng, vừa dài, lại thẳng tắp và thon thả. An Triều nhìn đến mức ngây dại.
Ực.
Nàng bỗng thấy cổ họng khô khốc, vội vàng thu hồi tầm mắt và vô thức nuốt nước bọt một cái. An Triều chẳng dám nhìn thêm, nàng sợ nếu còn nhìn tiếp, nàng sẽ không tài nào rút lại được tâm trí mình nữa.
"Em vào tắm đi, bên trong hơi bí một chút."
Khang Mộ Lê dường như không nhận ra vẻ mất tự nhiên của nàng, cô chậm rãi tiến lại gần rồi mở túi đồ trang điểm đặt trên bàn. An Triều đang ngồi đó, Khang Mộ Lê đứng ngay sát cạnh, mùi gỗ trầm quen thuộc hòa lẫn với hương sữa tắm và dầu gội cứ thế xộc vào cánh mũi, khiến lòng An Triều ngứa ngáy đến mức chỉ muốn nhào tới để được gần cô hơn.
Nàng siết chặt các đầu ngón tay vào nhau, giả vờ dán mắt vào điện thoại nhưng tâm trí đã rối bời như tơ vò. Khấy An Triều không đáp lời, Khang Mộ Lê cúi xuống nhìn nàng, thấy nàng cứ nhìn chằm chằm vào màn hình chính điện thoại, ngón tay bất động, ánh mắt cũng đứng yên, chỉ có nhịp thở là dồn dập thấy rõ.
"Em đang nghĩ gì thế?"
"Dạ? Không có... không có gì ạ!"
Có lẽ vì chột dạ, nghe Khang Mộ Lê hỏi vậy, nàng cứ tưởng tâm tư mình đã bị nhìn thấu, thế là cuống cuồng bật dậy chạy đi vơ lấy quần áo. Khang Mộ Lê nhìn dáng vẻ hấp tấp của nàng mà cười khổ, tự hỏi cô bé này rốt cuộc bị làm sao vậy?
An Triều đóng sầm cửa phòng tắm, vội vã trút bỏ quần áo rồi để dòng nước từ vòi hoa sen gột rửa đi cơn khô nóng vừa rồi. Nàng cảm thấy mình sắp cong thật rồi, Khang Mộ Lê thực sự quá đỗi quyến rũ, đặc biệt là đôi chân dài ấy...
Bên ngoài vang lên tiếng máy sấy tóc "vù vù", tiếng ồn ấy vô tình đánh tan những suy nghĩ mông lung trong lòng An Triều.
Khang Mộ Lê dường như mặc gì cũng toát ra một sức hút riêng, bộ đồ mặc nhà vừa rồi vừa lười biếng lại vừa gợi cảm, khiến nàng suýt thì không chống đỡ nổi. An Triều tắm thật nhanh, lúc bước ra ngoài thì Khang Mộ Lê đã sấy khô tóc, mái tóc xoăn nhẹ được búi gọn gàng, cô đang ngồi trước gương bôi kem dưỡng da.
An Triều vẫn không dám nhìn thẳng, nàng sấy tóc xong mới dám lén lút đưa mắt nhìn về phía sếp. Lúc này nàng mới phát hiện Khang Mộ Lê vẫn luôn quan sát nàng qua gương, đôi mắt mang theo vài phần ý vị sâu xa và nụ cười mị hoặc ẩn hiện nơi khóe mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!