Vừa tan làm, An Triều chạy biến ra siêu thị mua nguyên liệu rồi hào hứng về nhà nổi lửa. Trước đây nàng thấy việc nấu nướng rất phiền phức, nhưng giờ đây nàng lại thấy thật vui vẻ, dù mệt cũng đáng. Nàng sợ Khang Mộ Lê đói nên thao tác cực nhanh, lúc món trứng hấp gần chín thì nhắn tin báo cho cô.
Đúng 7 giờ 15 phút, Khang Mộ Lê xuất hiện trong bộ đồ công sở với sơ mi lụa màu tím thẫm và quần tây đen, trông vẫn vô cùng sang trọng và sắc sảo. Cô thở dài đầy mệt mỏi khi bước vào: "Nếu em không nhắn tin, chắc tôi lại quên mất thời gian."
Nhìn Khang Mộ Lê uống cốc nước lọc một cách ưu nhã, An Triều giục: "Chị ăn mau cho nóng. Khách sáo làm gì, dù sao chúng ta cũng là hàng xóm mà."
Bữa cơm diễn ra êm đềm. Khang Mộ Lê ăn rất ngon miệng, cảm giác hơi ấm từ món ăn xoa dịu đi cơn đau dạ dày dai dẳng. Cô thầm nghĩ, có thể quen biết An Triều thực sự là một điều may mắn. Sau bữa ăn, An Triều mang nước trái cây ra, không quên dặn dò cô đừng làm việc quá muộn mà bỏ bê sức khỏe.
"Khang tổng này, chị bận rộn thế này thì khó tìm bạn trai lắm đấy." An Triều bỗng cười đùa trêu chọc một câu.
Khang Mộ Lê khựng lại, ý cười chợt tắt ngấm. Cô bỗng nhớ lại những lời gán ghép tinh quái của An Triều với Khang Dư Xán về chuyện "cưới hỏi" hay "bội tình bạc nghĩa". Cô khẽ đáp, ánh mắt xa xăm: "Không tìm được thì thôi, một mình cũng tự tại."
Nhìn bóng lưng Khang Mộ Lê quay về phòng làm việc sau bữa tối, An Triều chợt thẩn thờ. Nàng cứ suy nghĩ mãi về cái nhíu mày và thoáng trầm mặc của cô lúc nàng nhắc đến chuyện bạn trai. Tại sao cô lại có phản ứng đó?
Và tại sao... lòng nàng cũng thấy có chút khó chịu khó gọi tên?
**
Cuộc sống của An Triều dạo này vô cùng bận rộn. Vừa đi công tác với Trịnh Khiết về, nàng đã phải tất bật chuẩn bị tài liệu cho buổi họp với đối tác Future Tech. Khang Nạp nằm ở khu Bắc thành phố Bắc Tinh, trong khi Future Tech lại tọa lạc tít tận khu Nam, lái xe đi về mất tận bốn tiếng đồng hồ. Trịnh Khiết bảo cuộc hội đàm lần này kéo dài vài ngày, nếu ngày nào cũng đi đi về về thì tiền xăng xe quá tội, thế là cả nhóm quyết định ở lại khu Nam vài hôm cho rảnh rang đầu óc.
Điều khiến An Triều mong chờ nhất chính là Khang Mộ Lê cũng sẽ tham gia chuyến công tác này. Chỉ cần được ở gần Khang Mộ Lê, nàng luôn cảm thấy tâm hồn vui vẻ lạ thường.
Trước ngày khởi hành, nhóm nhân sự phụ trách dự án được cho nghỉ sớm. Cả đoàn sáu người chia làm hai xe tiến về khu Nam. Vốn dĩ mỗi xe ba người là vừa vặn, nhưng ngặt nỗi chẳng ai muốn ngồi chung xe với sếp tổng vì sợ không dám buôn dưa lê thoải mái. Cuối cùng, Trịnh Khiết với vẻ mặt đầy ý nhị đã đẩy An Triều lên xe của Khang Mộ Lê. Thấy sếp Trịnh ra chiêu, đám đồng nghiệp cũng hùa theo đẩy thuyền nhiệt tình, tung ra một rổ phát ngôn đậm mùi gán ghép.
Chị Linh cười hố hố: "Mau, mau lên xe đi. Chúc em và Khang tổng bách niên hảo hợp nhé!"
An Triều: "..." Bách niên hảo hợp cái nỗi gì không biết!
Mạc Hoan bồi thêm: "Trên xe chỉ có hai người thôi, hai người muốn làm gì thì cứ tự nhiên nhé."
An Triều: "...?" Tốc độ xe này có hơi nhanh quá không nhỉ?
Đúng lúc đó, Khang Mộ Lê đi xuống hầm gửi xe. Đám đông lập tức im bặt. Trịnh Khiết dẫn An Triều đến bên cạnh Khang Mộ Lê, cười nói: "Tiểu An Triều bảo muốn tận hưởng thế giới hai người với cô, nên tôi giao em ấy cho cô đấy."
An Triều trợn tròn mắt nhìn Trịnh Khiết. Người này đúng là gan hùm, dám nói những lời đó ngay trước mặt Khang Mộ Lê!
Trịnh Khiết, em khuyên chị nên nói năng cẩn thận, sống cho lương thiện một chút! – An Triều thầm rủa, thẹn đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho rảnh nợ.
Khang Mộ Lê nghe xong hơi sững người một chút, rồi khẽ cười: "Ừm."
Trịnh Khiết giao người xong liền ung dung quay về phía đám đông đang hóng hớt. An Triều đứng đó mà da đầu tê dại, không biết nên mở lời thế nào.
"Lên xe thôi."
"Dạ... dạ vâng!"
An Triều lủi thủi theo Khang Mộ Lê lên xe. Khi xe lăn bánh, Khang Mộ Lê mới nhẹ nhàng lên tiếng: "Trịnh Khiết thích đùa thôi, em đừng bận tâm."
"Dạ, em không để bụng đâu ạ." – Em không để bụng, em chỉ muốn diệt khẩu chị ta thôi! – An Triều lập tức rút điện thoại, nhắn cho Trịnh Khiết một tin đầy thân thương: [ Lão đại, khuyên chị nói năng cho cẩn thận, sống lương thiện chút đi! ]
Cái đám này thật là, gán ghép đến tận trước mặt chính chủ, như vậy mà coi được sao! Thế mà Trịnh Khiết vẫn chưa biết hối cải, gửi lại một tràng "hahaha" dài dằng dặc làm An Triều suýt ngất vì tăng xông.
"Em biết lái xe không?" Khang Mộ Lê tập trung nhìn đường, hỏi bâng quơ.
"Dạ biết, nhưng em mù đường lắm ạ. Em mà lái là phải có người chỉ đường cơ." Đây là điểm yếu chí mạng của An Triều. Dù kỹ thuật lái rất ổn nhưng hễ cầm lái là nàng thường xuyên đi lạc, đến cả GPS nàng cũng nhìn lầm cho được. Có lần nàng còn nhập sai cả đích đến trên bản đồ, bị bạn bè trêu suốt một thời gian dài.
Khang Mộ Lê nghe xong bật cười: "Ừ, không sao cả." Vốn dĩ cô định để An Triều lái thử, nhưng nghe nàng thừa nhận mù đường thì thôi, cô tự cầm lái cho chắc. "Em nghỉ ngơi chút đi, đi cũng phải mất hai tiếng đấy."
"Thế chị có mệt không ạ? Hay để em trò chuyện cho chị đỡ buồn ngủ nhé?" Lái xe đường dài một mình dễ buồn ngủ, An Triều nghĩ có người nói chuyện cùng sẽ tốt hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!