"Cậu có muốn sang công ty tớ làm không?"
An Triều đang nhấp ngụm rượu vang đỏ thì bị sặc, nàng vội rút khăn giấy lau miệng, lúng túng nhìn Vương Tri Ngữ một cái rồi cười đáp: "Cậu đùa tớ à?"
"Không, tớ nghiêm túc đấy."
An Triều hít một hơi sâu, lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm nghị: "Tri Ngữ, tớ biết cậu tốt với tớ, nhưng tớ đã quyết định sẽ phát triển sự nghiệp tại Khang Nạp rồi."
"Tớ tin với năng lực của cậu, dù là ở Tương Lai Khoa Học hay bất cứ đâu cậu cũng sẽ thành công thôi."
Thấy Vương Tri Ngữ vẫn chưa có ý định bỏ cuộc, An Triều lắc đầu quả quyết: "Vậy cậu cũng nên hiểu tính tớ chứ, chuyện tớ đã quyết thì sẽ không thay đổi đâu."
Vương Tri Ngữ im lặng trong giây lát, mím môi suy nghĩ rồi cuối cùng cũng lắc đầu cười khổ: "Ừ, tớ hiểu rồi. Cậu nhất định sẽ thành công ở Khang Nạp, nhưng cánh cửa của Tương Lai Khoa Học vẫn luôn mở rộng đón cậu bất cứ lúc nào."
"Được rồi, thế là tớ khỏi lo thất nghiệp nhé, cạn ly nào."
An Triều giơ ly rượu lên, Vương Tri Ngữ cũng chạm ly với nàng. Sau khi nhấp một ngụm, Vương Tri Ngữ nhìn nàng không chớp mắt: "An Triều, cậu ngày càng xinh đẹp ra đấy."
Nghe vậy, lòng An Triều nở hoa ngay lập tức. Dẫu đã nghe không ít người khen mình đẹp, nhưng Vương Tri Ngữ là người chưa từng nói dối nàng, nên lời khen chân thành này khiến nàng vô cùng thích thú.
"Cậu cũng trở nên mỹ miều quá, tớ suýt chút nữa không nhận ra luôn đấy."
Nghe An Triều nói vậy, Vương Tri Ngữ cười rạng rỡ, gương mặt vốn đã mỹ diễm nay càng thêm phần phong tình vạn chủng.
"Chắc là... đã có bạn trai rồi nhỉ?"
Câu hỏi này của An Triều khiến nụ cười trên môi Vương Tri Ngữ bỗng chốc cứng đờ, tâm trạng tốt cũng tan biến sạch.
"Sao thế?" An Triều lo lắng, chẳng lẽ bạn mình vừa chia tay? Nàng sợ mình lại chạm vào nỗi đau của bạn.
"Không, tớ không có bạn trai, từ trước tới nay vẫn chưa từng có."
Nghe Vương Tri Ngữ nói xong, An Triều chậc lưỡi vài tiếng, cười trêu: "Không được đâu Tri Ngữ ơi, hai đứa mình cùng nhau lớn lên, sao lại cùng nhau 'ế bền vững' từ trong bụng mẹ thế này, thật không khoa học chút nào! Cậu mau tìm một anh chàng đi để phá vỡ cái lời nguyền này."
Thấy An Triều tự nhận mình cũng "độc thân từ trong bụng mẹ", ánh mắt Vương Tri Ngữ bỗng sáng lên hẳn, thần sắc trầm xuống lúc nãy lập tức trở nên rạng rỡ: "Thế cậu tìm trước đi xem nào!"
"Thôi thôi, chưa có ai lọt được vào mắt xanh của tớ cả."
Vừa dứt lời, trong đầu An Triều lại vang lên tiếng gọi "Dượng út" của Khang Dư Xán, gương mặt của Khang Mộ Lê bỗng hiện lên mồn một, xua mãi không đi.
"Vậy thì tớ cũng chẳng vội."
Vương Tri Ngữ bằng tuổi An Triều, nhưng rõ ràng cô đã phải trải qua nhiều biến cố hơn hẳn. Nghe bạn bảo không vội, lại nhớ đến việc chú Vương đã mất hai năm trước, An Triều thầm nghĩ chắc bạn mình đang có tâm sự.
"Không nói chuyện này nữa, lần này về rồi cậu có đi nữa không?"
Công ty Tương Lai Khoa Học Kỹ Thuật là doanh nghiệp nước ngoài có trụ sở tại Anh, với tư cách là Tổng giám đốc, An Triều đoán chắc Vương Tri Ngữ sẽ không ở lại trong nước lâu.
"Tớ tính sẽ thường trú tại đây, thỉnh thoảng mới về trụ sở chính kiểm tra thôi. Anh trai đã giao lại thị trường trong nước cho tớ rồi."
Nhắc đến anh trai của Vương Tri Ngữ là Vương Tri Hiền, An Triều cũng đã lâu không gặp. Hồi nhỏ vì lười gọi cả tên nên nàng toàn gọi anh là "Đại Vương", gọi mãi thành quen, Vương Tri Hiền khi ấy đang mê Tây Du Ký nên gọi nàng là "Nhị đệ", quan hệ giữa họ cực kỳ tốt.
"Nhắc mới nhớ, Đại Vương không về cùng cậu à?"
"Có chứ, anh ấy bảo khi nào xong việc sẽ tới thăm cậu ngay."
Nghĩ lại hồi đó, ngay cả Vương Tri Hiền nàng cũng không liên lạc được, xin giúp đỡ khắp nơi mà vô vọng. Giờ anh ấy đã về, nàng nhất định phải bắt anh bồi thường một vố thật đậm cho bõ những ngày nàng khóc lóc như con điên vì mất liên lạc.
An Triều bắt đầu tò mò, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì mà chú Vương vốn tính tình hiền hậu lại nổi trận lôi đình với Vương Tri Ngữ, đến mức cắt đứt mọi liên lạc của cô với người quen trong nước, thậm chí cả Vương Tri Hiền cũng không thể kết nối?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!