Chương 26: Cô út Khang thơm hơn

Sáng sớm, tâm trí An Triều đã lơ lửng trên mây, nàng lỡ tay cho thêm hai thìa đường vào ly cà phê, ngọt đến mức suýt chút nữa là phun hết ra ngoài. Vừa mới bắt đầu ngày mới, nàng đã nhận được tin phía Hoàn Thế yêu cầu đổi người phụ trách dự án, An Triều thừa hiểu sóng gió lại bắt đầu nổi lên rồi.

Nàng định đích thân đến Hoàn Thế hỏi cho ra lẽ, nhưng Trịnh Khiết đã ngăn lại. Giờ đây, sếp Trịnh đã ở trong văn phòng điện thoại suốt mười lăm phút mà vẫn chưa thấy ra. An Triều ngồi ngoài bồn chồn lo lắng; vốn là chuyện của mình, vậy mà nàng lại chẳng thể nhúng tay vào. Đây chính là cái nỗi khổ của kẻ mới chân ướt chân ráo vào đời, không nhân mạch, chẳng địa vị, gặp chuyện chỉ biết đứng nhìn.

Cạch ——

Cánh cửa văn phòng mở ra, giọng nói oang oang của Trịnh Khiết vang lên: "Tiểu An Triều, vào đây chị bảo."

An Triều lập tức bước vào, cửa vừa khép lại, đôi lông mày nàng vẫn nhíu chặt đầy vẻ căng thẳng. Nàng chẳng biết kết quả nào đang đợi mình ở phía trước.

"Phì, nhìn cái mặt em kìa, căng như dây đàn ấy, ngồi xuống đi."

Thấy vẻ mặt thoải mái của Trịnh Khiết, tảng đá trong lòng An Triều cuối cùng cũng được hạ xuống. Nàng hiểu rằng kết quả chắc chắn không đến nỗi tệ.

"Ổn rồi, chị đã thương lượng xong với bên Hoàn Thế."

Trịnh Khiết chậc lưỡi một tiếng, nhìn vẻ mặt dần giãn ra của nàng rồi nói: "Sao cái số em lắm tiểu nhân thế không biết, cái cô Mã Hiểu kia chắc chắn sẽ không để em yên đâu."

"Em làm sao mà biết được, chắc tại em quá quyến rũ nên mới khiến người ta ghen ăn tức ở chăng!"

Nghe tin mọi chuyện đã êm xuôi, tâm trạng An Triều lập tức bừng sáng. Nàng bắt đầu tếu táo, dáng vẻ hiện tại khác hẳn với bộ dạng ủ rũ lúc mới bước vào phòng.

"Mã Hiểu tuy nhan sắc có hạn nhưng năng lực làm việc cũng khá, không thể vì mấy chuyện này mà đuổi việc cô ta được, Khang tổng trước giờ chỉ trọng người có tài."

"Nhân phẩm cô ta có vấn đề, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện thôi ạ."

An Triều hiếm khi đánh giá ai gắt như vậy, dù nàng có đôi khi độc miệng thật nhưng trong công việc chưa bao giờ nói hươu nói vượn.

"Chắc cũng nhanh thôi, chị nghe bảo người ở tổ A cũng chẳng ưa gì cô ta."

Hóa ra vào ngày Chủ Nhật, sau khi nhận được tin từ Khang Mộ Lê, Trịnh Khiết đã âm thầm dò hỏi vài đồng nghiệp ở tổ A và biết được Mã Hiểu có nhân duyên rất kém, lại hay dùng mưu hèn kế bẩn nên bị nhiều người ghét.

"Chỉ cần cô ta không đụng đến em, thì cô ta làm gì em cũng chẳng buồn quan tâm!"

An Triều thực sự bái phục Mã Hiểu, hết lần này đến lần khác bày trò hãm hại nàng. Bộ cô ta tưởng nàng là loại hiền lành không biết phản kháng chắc? Miệng thì nói không muốn truy cứu, nhưng thâm tâm An Triều lại nghĩ khác. Nàng không phải thánh mẫu bạch liên hoa, Mã Hiểu đã năm lần bảy lượt gây hấn, nàng mà không đáp lễ thì nàng không phải họ An!

"Được rồi, về làm việc đi. Ngày kia phải sang Hoàn Thế họp đấy. Chị đã nói tốt về em không ít trước mặt họ, đừng có làm chị thất vọng đấy nhé!"

Trịnh Khiết tin rằng mình không nhìn nhầm người, dù mọi chuyện đều có thể xảy ra bất ngờ, nhưng chị không muốn cái bất ngờ đó vận vào người nhà mình.

"Chị cứ yên tâm ạ."

Dự án này đã được An Triều chuẩn bị kỹ lưỡng từ cuối tuần để đảm bảo không một sai sót. Nhưng trước đó, nàng cần phải cho Mã Hiểu một bài học trước đã.

Rời văn phòng Trịnh Khiết, An Triều lập tức nhắn tin cho vài đồng nghiệp bên tổ A mà nàng quen từ những lần ăn trưa chung. Mấy vị tỷ tỷ này cũng ghét cay ghét đắng Mã Hiểu, chỉ hận không thể tống khứ cô ta đi ngay lập tức. Có được dàn nội gián chất lượng, An Triều nắm bắt được không ít chuyện về Mã Hiểu, thậm chí họ còn nghi ngờ cô ta có quan hệ mờ ám với giám đốc tổ A.

An Triều nghe xong chỉ biết cười thầm. Với cái nhan sắc và vóc dáng đó, giám đốc mà nhìn trúng cô ta thì đúng là lạ đời. Qua vài câu thăm hỏi, nàng biết được Mã Hiểu vừa tìm được một khách hàng mới, liền âm thầm tìm hiểu thông tin công ty đó. Đó là một doanh nghiệp điện tử nước ngoài mới tiến vào Bắc Tinh tên là Tương Lai Khoa Học Kỹ Thuật (Future Tech).

Nàng chợt nhớ Khang Mộ Lê cũng đang đàm phán một hợp đồng lớn với công ty này vì cô đánh giá rất cao tiềm năng của họ. Ngoài hợp đồng lớn đó, Future Tech còn chia nhỏ vài dự án nhỏ cho tổ A, và Mã Hiểu đã nhanh tay giành được một cái. Xem ra, giám đốc tổ A cũng ưu ái cô ta thật.

Trong lúc An Triều còn đang toan tính bước tiếp theo, chiếc điện thoại bàn bỗng vang lên. Nhìn số, hóa ra là cô nàng lễ tân dưới sảnh gọi lên.

"Alo?"

An Triều ngạc nhiên. Nàng không gọi đồ ăn cũng chẳng có bưu kiện, sao lễ tân lại tìm nàng?

"An Triều, có một người phụ nữ tìm em."

"Phụ nữ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!