Chương 25: Miệng lưỡi trơn tru

"Vãn Ngôn là ai?"

Khang Mộ Lê vừa nghe thấy cái tên này liền chú ý ngay. Nhìn dáng vẻ của An Triều, có vẻ cái cô "Vãn Ngôn" này có vị trí không hề tầm thường trong lòng nàng.

"Là bạn thân nhất của em ạ. Cô ấy dịu dàng lắm, nhưng làm việc gì ra việc nấy, không hề lôi thôi đâu."

An Triều dành những lời có cánh cho Triệu Vãn Ngôn, khiến trái tim Khang Mộ Lê bỗng chốc như bị ai bóp nhẹ một cái, cảm giác hụt hẫng dâng lên thật lạ lùng.

"Sau đó thì sao?"

Khang Mộ Lê khéo léo lướt qua chủ đề này, tiếp tục lắng nghe ân oán giữa An Triều và Mã Hiểu.

"Sau đó trường Bắc Tinh và Nam Thần quyết định giảng hòa. Những người từng phát ngôn không chuẩn mực trên diễn đàn đều phải đứng ra xin lỗi trực tiếp và công khai."

Nhắc lại chuyện cũ, An Triều vẫn khẽ nhíu mày. Lúc đó Giang Thừa là Hội trưởng Hội sinh viên bên phía Nam Thần, khi đối mặt để đàm phán, cả hai đều không tránh khỏi vài phần gượng gạo.

"Ừ." Khang Mộ Lê khẽ đáp: "Vậy là hiềm khích với Mã Hiểu bắt đầu từ đó?"

"Vâng ạ." An Triều thở dài, cảm thấy mình đúng là bị tai bay vạ gió. Nàng đâu thể kiểm soát được việc ai thích mình, thế mà cuối cùng lại rước họa từ cái thói đố kỵ của Mã Hiểu.

"Sau đó em định thuê một căn hộ ở Minh Dương Hiên, giá cả cũng ổn. Nhưng chủ nhà lại là họ hàng của Mã Hiểu, thế là cô ta dùng quan hệ để cướp trắng căn hộ đó ngay trước mũi em."

Bình thường An Triều chẳng bao giờ đi rêu rao chuyện thiên hạ, nhưng trước mặt Khang Mộ Lê, nàng lại muốn dốc hết bầu tâm sự. Nàng tin rằng cô sẽ không đánh giá nàng là hạng người thích đâm chọc sau lưng.

"Tôi hiểu." Khang Mộ Lê nhẹ nhàng hưởng ứng. Cô nhớ lại lần ở nhà ăn, khi vô tình nghe thấy những lời cay nghiệt của Mã Hiểu dành cho An Triều. Lúc đó cô đã nghĩ chuyện của người khác mình không nên can thiệp, nhưng vẫn quyết định đề nghị cung cấp chỗ ở cho nàng. Nghĩ lại cảnh nàng cứ gặm bánh mì trừ bữa, lòng cô lại gợn chút không đành.

"Rồi chuyện tiếp theo thì chị biết rồi đấy. Cô ta cố tình đâm sầm vào em làm tài liệu tung tóe khắp nơi. Chắc chị nghĩ em nhỏ mọn, nhưng em dám khẳng định trăm phần trăm cô ta cố ý."

Chắc chắn là cố ý! Đại sảnh rộng thênh thang như thế mà lại đâm trúng người nàng, nếu không phải cố tình thì chỉ có nước mắt cô ta mọc ở dưới mông.

Khang Mộ Lê không nhịn được mà bật cười. Chuyện này cô nhớ rất rõ, nhất là cái cách An Triều mắng người không nể nang gì.

"Lúc đó em mắng cũng dữ dằn lắm đấy."

"Ách..." An Triều ngượng ngùng. Thực tế nàng còn có thể mắng đỉnh hơn nhiều mà không cần dùng từ th* t*c, nhưng nàng không muốn phô diễn kỹ năng đó trước mặt Khang Mộ Lê. Nàng vẫn cần phải giữ hình tượng chứ.

"Thì tại em giận quá mà. Em đang vội mang tài liệu cho sếp Trịnh, thế mà cô ta lại gây chuyện, còn bồi thêm một cái dẫm chân lên đống giấy tờ, ai mà nhịn cho nổi ạ?"

Nghĩ đến cảnh đó An Triều vẫn còn thấy tức lồng ngực. Nếu lúc ấy Trịnh Khiết mà nổi nóng mắng nàng, nàng chỉ còn nước ngậm bồ hòn làm ngọt.

Thực ra Khang Mộ Lê đã quan sát toàn bộ quá trình. Lúc đó An Triều đang bê cái thùng khá lớn, Mã Hiểu đi phía trước, vừa thấy nàng là cố tình đâm vào, kỹ năng diễn xuất thì vụng về vô cùng. Lúc ấy Khang Mộ Lê không muốn khiển trách nhân viên giữa bàn dân thiên hạ vì sợ sẽ kéo thêm thù hận cho An Triều, nên cô mới chọn cách cúi xuống nhặt giúp. Ai ngờ, An Triều lại mắng Mã Hiểu một trận tơi bời, thanh âm không quá lớn nhưng cô nghe không sót chữ nào.

Khang Mộ Lê thầm nghĩ: Cô bé này miệng lưỡi cũng lợi hại thật, lại có cái khí thế bừng bừng của tuổi trẻ, khiến người ta thấy nàng thật sống động.

"Thôi đừng giận nữa." Khang Mộ Lê cười khẽ: "Giận nhiều sẽ nhanh có nếp nhăn đấy."

An Triều theo bản năng sờ sờ khóe mắt mình, rồi vênh mặt đầy kiêu ngạo: "Thanh xuân vô địch nha, em còn lâu mới có nếp nhăn."

Khang Mộ Lê bật cười thành tiếng. Trước đây khi ở bên Trịnh Khiết hay Hứa Tĩnh, chủ đề của họ thường xoay quanh chuyện tình cảm cá nhân hoặc tình hình công ty. Hiếm khi nào cô lại thấy thoải mái như lúc này, tán gẫu những chuyện không đâu mà lại thấy nhẹ lòng đến vậy.

"Đừng có tự tin quá. Đợi đến tuổi tôi rồi em mới thấy."

"Tuổi chị cũng đâu có lớn ạ!" An Triều dừng lại một chút, chân thành nói: "Em thấy tuổi của chị bây giờ là đẹp nhất. Có sự nghiệp, biết rõ mình muốn gì và không muốn gì, cực kỳ ngầu luôn."

Nụ cười trên môi Khang Mộ Lê càng đậm. Cô bỗng nhớ tới mấy dòng tin nhắn An Triều gửi cho Khang Dư Xán, rất muốn hỏi nàng rốt cuộc hai đứa đã bàn bạc cái gì mà lại nhắc đến chuyện "cưới hỏi" hay "bội tình bạc nghĩa".

"Tôi mà không lớn tuổi sao?"

Sau sinh nhật tháng tới, cô sẽ chính thức bước sang tuổi 31. So với một An Triều thanh xuân vô địch, cô thực sự thấy mình bắt đầu có tuổi. Trước đây cô không coi trọng vấn đề tuổi tác, vì phụ nữ càng từng trải càng có nét quyến rũ riêng, nhưng lúc này đứng cạnh An Triều, cô lại thấy mình có chút già.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!