Buổi tối, An Triều tỉ mỉ chuẩn bị bữa cơm chiều với ba món: trứng hấp, cải ngồng xào tỏi và gà hấp hành gừng. Sau khi sắp xếp tươm tất, nàng gửi tin nhắn cho Khang Mộ Lê, chẳng bao lâu sau tiếng chuông cửa đã vang lên.
Cánh cửa mở ra, An Triều vẫn còn khoác chiếc tạp dề trên người. Nhìn thấy Khang Mộ Lê, nàng nở nụ cười rạng rỡ: "Khang tổng, chị vào mau đi ạ!"
An Triều vừa ghé siêu thị mua thêm mấy đôi dép đi trong nhà, nàng đưa một đôi cho Khang Mộ Lê rồi nói: "Chịcứ tự nhiên nhé, để em đi rửa tay đã."
Trên người An Triều vẫn vương lại chút mùi khói bếp nhàn nhạt, nhưng không hề khó chịu mà trái lại còn mang theo hơi ấm của sự bình yên. Khang Mộ Lê ngẩn ngơ nhìn bóng lưng bận rộn của nàng, bất giác có chút thất thần, đã bao lâu rồi cô chưa được nếm trải hương vị của một bữa cơm nhà thực thụ?
Vừa bước vào nhà, mùi cơm thơm nồng đã xộc vào cánh mũi. Cô tự nhiên tiến đến ngồi cạnh chiếc bàn ăn nhỏ, nhìn lướt qua các món ăn, tuy thanh đạm nhưng lại vô cùng bắt mắt. Món trứng hấp dường như có điểm nhấn đặc biệt khi thấp thoáng bên dưới lớp trứng vàng mịn là những con tôm tươi đã bóc vỏ hồng hào.
"Ăn được rồi đây chị ơi!"
An Triều cởi tạp dề, gương mặt rạng rỡ tiến lại gần. Khang Mộ Lê không rời mắt khỏi nàng, căn hộ vốn lạnh lẽo nay dường như đã tràn ngập hơi ấm của một mái ấm, dịu dàng và thân thương.
An Triều dĩ nhiên nhận ra ánh mắt của sếp, nàng thấy mặt mình hơi nóng lên. Đợi nàng ngồi xuống hẳn hoi, Khang Mộ Lê mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
"Em còn biết nấu nướng giỏi thế này, chắc là có không ít chàng trai theo đuổi đâu nhỉ?"
Câu hỏi vốn đè nén trong lòng bấy lâu, Khang Mộ Lê cuối cùng cũng không kìm được mà thốt ra. Cô biết đây là chuyện riêng tư không nên can thiệp, nhưng cảm xúc nhất thời đã lấn át lý trí. Cô vốn là người luôn nội liễm và chừng mực, ngay cả với bạn thân như Trịnh Khiết hay Hứa Tĩnh cũng hiếm khi hỏi han sâu, thường là họ tự chủ động tâm sự với cô.
"Có thì cũng vậy thôi ạ, em đâu có thích họ."
An Triều đáp một cách thản nhiên, nàng nghĩ bạn bè tán gẫu chuyện này cũng bình thường, chỉ là nàng không biết đây là lần đầu tiên Khang Mộ Lê tò mò về chuyện tình cảm của người khác.
"Chướng mắt sao?"
An Triều kéo dài tiếng "vâng" đầy tinh quái, không hẳn là trả lời mà lại nở một nụ cười ranh mãnh: "Thế còn Khang tổng thì sao ạ? Chị ưu tú như vậy, chắc người theo đuổi chị phải xếp hàng dài từ Khang Nạp tới tận nước Pháp ấy chứ, chẳng lẽ cô cũng chẳng vừa mắt ai sao?"
Xếp hàng tới tận nước Pháp? Khang Mộ Lê bật cười, cô biết bộ phim có câu thoại này, không ngờ An Triều lại trích dẫn vào đây, đúng là quá đề cao cô rồi.
"Tôi bận quá, vả lại cũng chưa gặp được người phù hợp."
Khang Mộ Lê cũng hiếm khi chia sẻ về bản thân, đây coi như là một câu trả lời mang tính xã giao nhưng nghe ra cũng rất chân thành.
"Chưa có người hợp thì không yêu, nhất quyết không tạm bợ, em cũng nghĩ y như chị vậy."
Nói xong, nhìn bàn thức ăn, An Triều chợt sực nhớ ra: "Thôi đừng mải buôn chuyện nữa, ăn cơm thôi chị, kẻo thức ăn nguội mất."
"Ừm."
Hai người bắt đầu dùng bữa. Khang Mộ Lê rất thích thú với món trứng hấp, lớp trứng vàng óng, mịn màng điểm xuyết tôm tươi, khi múc một thìa lên cô còn phát hiện ra điều thú vị khác. Cô nếm thử một miếng, ngạc nhiên hỏi: "Bên trong còn có cả đậu phụ sao?"
"Dạ đúng rồi, có ngon không chị?"
An Triều nhìn Khang Mộ Lê với ánh mắt mong chờ, giống như một đứa trẻ đang đợi được khen thưởng.
"Ngon lắm, em nêm nếm rất vừa vặn."
Vị thơm của trứng hòa quyện cùng sự thanh mát của đậu phụ, thêm vị ngọt lịm của tôm, thực sự là mỹ vị rất hợp khẩu vị của cô.
"Sau này nếu chị muốn ăn, em lại làm cho chị."
Dù sao cũng ở ngay đối diện, nếu Khang Mộ Lê qua đây ở, nàng có thể nấu cho cô ăn. Ăn ngoài mãi cũng không tốt, tự nấu vẫn vệ sinh, sạch sẽ mà lại không có bột ngọt.
"Được thôi."
Khang Mộ Lê đồng ý ngay tắp lự. Nếm thêm miếng gà hấp hành gừng, cô mới thực sự nể phục tài nấu nướng của nàng. Nếu không phải trên người nàng còn ám mùi khói bếp, cô đã ngỡ nàng vừa đặt đồ ở nhà hàng mang về.
Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng nhẹ nhàng. Khi đã gần xong, An Triều mới lên tiếng: "Em có mua nước trái cây, chị dùng một chút nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!