Chương 23: Nấu cơm cho cô út

"Em thích sao?"

Ánh mắt nửa cười nửa không của Khang Mộ Lê khiến tim An Triều đập thình thịch liên hồi. Nàng cúi đầu cắn vội mấy miếng gà rán để tránh né cái nhìn ấy, lí nhí: "Dạ thích chứ ạ."

"Vậy tôi tặng em một ít nhé?"

"Dạ thôi không cần đâu, thích thì cũng không nhất định phải sở hữu mà!"

An Triều thầm nghĩ, mùi hương đặc biệt này nên là thứ độc quyền chỉ thuộc về Khang Mộ Lê, dù là nàng đi chăng nữa cũng không nên chạm vào sự riêng tư ấy.

Chỉ là An Triều không ngờ rằng, câu nói "thích cũng không nhất định phải sở hữu" này về sau lại trở thành liều thuốc an ủi mà nàng không ngừng dùng để tự vỗ về, để lặng lẽ l**m láp vết thương lòng của chính mình.

Thấy An Triều từ chối, Khang Mộ Lê cũng không ép. An Triều bèn lân la hỏi tiếp: "Khang tổng, dạo này chị bận lắm ạ?"

Vừa nãy Khang Dư Xán mới kể rằng mỗi khi công việc ngập đầu, Khang Mộ Lê sẽ ở lại Thúy Ngọc Uyển cho gần công ty, vừa tránh được kẹt xe, buổi sáng lại còn có thể ngủ nướng thêm một chút.

"Ừm." Khang Mộ Lê khẽ đáp rồi dặn dò thêm: "Trên đường từ đây đến Khang Nạp có một tiệm bánh mì khá ngon, em có thể mua mang đến văn phòng ăn sáng."

"Dạ vâng."

Hiếm khi thấy Khang Mộ Lê cởi mở nói nhiều như vậy, An Triều đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Nhớ đến chuyện bà chị Khang Văn dạo nọ, nàng rón rén hỏi: "Khang tổng, lần trước chị gái chị đến công ty... bà ấy không làm khó cô chứ ạ?"

Khang Mộ Lê hơi khựng lại vì bất ngờ, sau đó mỉm cười: "Không đâu."

Chỉ cần Khang Mộ Lê không muốn, Khang Văn chẳng thể làm gì được cô. Nếu không phải vì nể mặt người cha đã khuất, cô vốn đã chẳng muốn tiếp đón người chị này, bởi những ân oán cũ quá nhiều.

"Vậy thì tốt rồi. Nghe cái đồ... nghe Dư Xán bảo bà ấy cứ giục chị cưới xin suốt. Cái văn hóa đó đúng là... em không biết nói sao, nhưng nghe thôi đã thấy mệt giùm chị rồi."

An Triều không có nỗi lo này, nhưng bạn bè xung quanh nàng thì gặp không ít. Rõ ràng mới sinh viên mà người nhà đã sốt sắng giới thiệu đối tượng, cứ muốn tốt nghiệp là phải lên xe hoa ngay. An Triều thực sự không hiểu nổi kiểu tư duy đó. Nàng nghe mấy bạn nữ kể, gia đình cho họ đi học đại học chẳng qua là để có thêm vốn liếng nhằm đòi sính lễ cao hơn, chung quy cũng chỉ vì tiền.

"Ừ, đúng là phiền thật."

Khang Mộ Lê vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, việc cô thốt ra một chữ "phiền" cho thấy cô thực sự chán ghét chuyện này đến nhường nào.

"Chuyện tình cảm, cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất."

Năm xưa, cha cô cũng từng lo lắng sự nghiệp ở Khang Nạp sẽ làm lỡ dở chuyện cả đời của con gái, cô cũng đã nói với ông y như vậy. Khi đó, cha cô bảo sẽ tôn trọng ý kiến của cô, nhưng sâu thẳm ông vẫn mong có người bên cạnh chăm sóc cho Khang Mộ Lê.

Di ngôn cuối cùng của ông là hy vọng cô tìm được một người bạn đời.

Chính vì di ngôn này mà Khang Văn đã gây ra không ít rắc rối. Khang Văn thực sự rất ưng ý cậu chàng Trương Đồ kia, nhưng mục đích chính yếu vẫn là muốn Trương Đồ và Khang Mộ Lê thành đôi để thân càng thêm thân, từ đó Khang Mộ Lê có thể chiếu cố nhiều hơn cho công ty của bà ta. Tuy nhiên, điều đó là không thể, Khang Mộ Lê chưa bao giờ là người làm việc riêng tư mà quên mất nguyên tắc công việc.

"Dạ đúng ạ, chị nhìn ba mẹ em mà xem, họ tâm lý lắm, chẳng bao giờ hỏi han chuyện tình cảm của em đâu, hoàn toàn để em tự do."

An Triều dùng khăn giấy lau tay, dù gà rán rất ngon nhưng nàng đã bắt đầu thấy no. Khang Mộ Lê vốn định hỏi liệu nàng đã có người trong mộng hay chưa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy đây là chuyện riêng tư nên lại thôi, không tiện mở lời.

"No rồi sao?"

Thấy An Triều lau tay, Khang Mộ Lê biết nàng không ăn nữa, nhưng cô hơi ngạc nhiên vì nàng mới ăn được vài miếng thịt gà đã dừng.

"Dạ, em tạm thời không ăn nữa ạ."

"Vậy em mang về mà ăn."

"Vâng ạ."

An Triều cũng không khách khí, như vậy bữa tối nàng có thể bớt làm một món, chỉ cần xào thêm đĩa rau, hâm nóng lại gà rán là xong bữa.

Nghĩ đến cơm tối, An Triều quay sang định hỏi Khang Mộ Lê xem cô có muốn dùng bữa cùng mình không. Vừa quay đầu lại, nàng liền bắt gặp Khang Mộ Lê đang nhìn mình chăm chú. Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Khang Mộ Lê có chút mất tự nhiên mà vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!