Chương 20: Bao giờ cô út cậu mới tới cưới tớ?

"Mà là... có chút đáng yêu."

Đáng yêu – đó là suy nghĩ thực tâm của Khang Mộ Lê. Trong mắt cô, An Triều tràn đầy nhựa sống của tuổi trẻ, có sự hăng hái nên có và cả nét ngây thơ chưa nhuốm bụi trần. Đôi khi, sự giao thoa giữa vẻ trầm ổn và nét hồn nhiên ở nàng tạo nên một sức hút khó cưỡng, khiến Khang Mộ Lê cảm thấy vô cùng sống động và thú vị.

Lắm lúc Khang Mộ Lê chợt nghĩ, ở cái tuổi đôi mươi ấy, đáng lẽ cô cũng phải hoạt bát và tươi vui như thế. Chỉ tiếc rằng con đường cô chọn đã tước đi những niềm vui vốn có của tuổi thanh xuân.

Thế nhưng, cô chưa bao giờ hối hận.

"Đáng yêu ạ?"

An Triều tự thấy mình chẳng hề đáng yêu, có chăng là ngốc nghếch thôi. Từ hồi lên trung học, chưa từng có ai dùng từ đáng yêu để hình dung về nàng cả. Người ngoài đều tung hô nàng là nữ thần, còn ai chơi thân thì sẽ gọi là nữ thần kinh miệng lưỡi độc địa, chứ tuyệt nhiên không thể là đáng yêu.

Nhìn điệu bộ há hốc mồm vì kinh ngạc của An Triều, ý cười trong mắt Khang Mộ Lê càng đậm. Cô chính là thích cái vẻ ngốc nghếch này của nàng.

Khang Mộ Lê không nói thêm nữa, cô ký tên xong rồi lại đưa mắt nhìn về phía cánh tay An Triều, khẽ thở dài: "Nhớ xử lý vết thương cho tốt, đừng để lại sẹo."

"Dạ, em biết rồi ạ."

An Triều đáp lời, nhận lại bản biên bản hội nghị rồi hỏi: "Vậy em xin phép về phòng làm việc trước ạ."

"Ừ."

Khang Mộ Lê dõi theo bóng lưng An Triều cho đến khi nàng rời hẳn mới nhấc máy gọi cho Tần Gia.

"Mọi chuyện sao rồi?"

"Tôi định gọi cho cô đây. Đã xác nhận rồi, đúng là do anh em nhà Lâm Thiên và Lâm Ngao nhúng tay vào."

Giọng nói khàn đặc của Tần Gia vang lên từ đầu dây bên kia. Khang Mộ Lê khẽ rủ mi mắt theo lời anh ta nói. Không đợi cô kịp lên tiếng, Tần Gia đã bồi thêm: "Tôi còn tra được đám đàn em của Lâm Ngao thường xuyên mai phục gần nhà cô gái mà cô nhắc tới, có vẻ chúng đang đợi thời cơ để tiếp tục quấy rầy cô ấy."

Nghe đến đó, Khang Mộ Lê bật ra một tiếng cười lạnh lẽo, đôi môi mím chặt như đang che giấu một lưỡi dao sắc lẹm. Ngay giây sau, lưỡi dao ấy chính thức tuốt vỏ: "Được rồi Tần Gia, tôi cần anh giúp tôi vài việc."

"Không thành vấn đề, cô cứ nói đi."

**

Sáng hôm sau, tầm 9 giờ 50 phút, An Triều đã có mặt ở dưới lầu công ty để chờ đợi. Ngay khi thấy một người đàn ông tay ôm xấp tài liệu, dáng vẻ hối hả bước vào sảnh tiếp khách, nàng liền lập tức tiến lại gần.

"Thầy Lý ạ."

An Triều cất tiếng gọi. Thầy Lý Đán vội vàng mỉm cười đi tới, chiếc áo sơ mi trắng trên người thầy đã gần như ướt đẫm, mồ hôi thấm thành một mảng lớn sau lưng. Thầy vừa lấy khăn lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, vừa nở nụ cười hiền hậu, chân thành. Trông thầy vô cùng thân thiện, chỉ là mồ hôi có hơi nhiều một chút.

"An Triều, chào em nhé."

Thầy Lý và An Triều từng gặp nhau một lần ở trường, hơn nữa An Triều vốn là nhân vật nổi bật tại Đại học Bắc Tinh, nên dù không thân thiết thì thầy vẫn nhận ra nàng ngay.

"Em chào thầy, để em dẫn thầy lên lầu ạ."

An Triều đưa thầy Lý lên phòng khách tầng hai. Trên đường đi, hai thầy trò trò chuyện không ngớt, từ tình hình công việc gần đây của nàng cho đến những chuyện mới xảy ra ở trường.

Đến phòng khách, mồ hôi thầy Lý vẫn chảy không ngừng vì cái nóng hầm hập bên ngoài. An Triều nhìn mà thầm lo: Dáng vẻ này của thầy, liệu Khang Mộ Lê thấy có khó chịu không? Nàng nhớ rõ Khang Mộ Lê cực kỳ dị ứng với mùi mồ hôi hay mùi cơ thể đàn ông, mà thầy Lý lúc này quả thực có chút nặng mùi, chiếc áo sơ mi loang lổ vết mồ hôi trông cũng hơi mất đi sự chỉnh tề.

Sau khi đặt tài liệu xuống, dường như cũng nhận ra hình ảnh của mình chưa được tươm tất, thầy Lý xin phép vào nhà vệ sinh một lát. Lúc trở ra, thầy đã khoác thêm chiếc áo vest đen, trên người còn phảng phất mùi nước hoa Cologne. Mùi nước hoa không quá nồng nhưng khi quyện với mùi cơ thể tự nhiên lại tạo nên một thứ hương vị khó lòng diễn tả bằng lời.

Thôi xong rồi, Khang Mộ Lê chắc chắn sẽ ghét bỏ cho xem.

An Triều nhắn cho Khang Mộ Lê một tin báo thầy đã đến. Cô trả lời rất nhanh: [ Được, đợi tôi ba phút. ]Khang Mộ Lê vốn là người cực kỳ đúng giờ, cô nói ba phút nghĩa là chắc chắn trong khoảng thời gian đó cô sẽ có mặt.

Đúng hai phút sau, Khang Mộ Lê xuất hiện. Cô lịch thiệp bắt tay thầy Lý, trao đổi vài câu khách sáo rồi mới ngồi xuống. An Triều vẫn nơm nớp lo cô không thích mùi hương trên người thầy, nhưng thấy sắc mặt Khang Mộ Lê vẫn điềm nhiên như không, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!