Nhìn Khang Mộ Lê tiến về phía người đàn ông lịch lãm kia, An Triều không nén nổi tò mò mà hỏi nhỏ: "Đó là bạn trai cô cậu à?"
Lần trước nàng đã để ý thấy đôi bàn tay của Khang Mộ Lê trống trơn, không hề đeo bất kỳ loại nhẫn nào, nên nàng đoán chừng cô vẫn chưa kết hôn.
"Chắc không phải đâu. Cô tớ sống cứ như đi tu ấy, không màng nam sắc. Anh chàng kia chắc là đối tác làm ăn thôi!"
Khang Dư Xán cảm thấy cuộc sống của cô mình thật tẻ nhạt: đi làm, về nhà, tập gym, việc gì cũng chỉ có một mình. Trước đây, họ hàng ở quê thúc giục chuyện chồng con gắt quá, Khang Mộ Lê liền dứt khoát không về quê ăn Tết lấy một lần để tai được thanh tĩnh.
"Hứ, không gần nam sắc? Chẳng lẽ lại gần nữ sắc sao?"
An Triều thấy Khang Dư Xán nói hơi quá lời. Với ngoại hình và điều kiện tuyệt vời như Khang Mộ Lê, lại còn là một nữ cường nhân tài giỏi, chắc chắn phải có rất nhiều đàn ông theo đuổi; nói cách khác, hạng phụ nữ này chính là mục tiêu mà cánh mày râu luôn khao khát chinh phục.
"Thú thật với cậu, tớ luôn nghi ngờ cô tớ là đại lão trong giới bách hợp đấy."
Khang Dư Xán hạ thấp giọng, khi nói câu này còn lấm lét nhìn về phía Khang Mộ Lê như thể sợ bị cô nghe thấy.
An Triều nghe xong thì bật cười thích thú. Nàng từng thấy con cái hố cha mẹ, chứ chưa thấy ai hố cô mình như thế này. Nàng trêu: "Sao cậu lại nghĩ thế?"
"Tớ nói cậu nghe, cô tớ năm nay đã ba mươi rồi mà từ nhỏ đến lớn tớ chưa từng thấy cô yêu đương hay qua lại thân mật với ai cả. Để tránh bị ép cưới, cô còn chẳng thèm về quê. Hơn nữa cậu nhìn cô mà xem, cậu không thấy khí chất ấy rất tổng tài bách hợp sao?"
Đúng là kẻ có tâm hồn hủ thì nhìn đâu cũng thấy đối tượng.
An Triều lắc đầu cười khổ, nhưng vẫn vô thức đưa mắt nhìn về phía Khang Mộ Lê cách đó không xa. Từ góc độ này, nàng vừa vặn nhìn thấy góc nghiêng của cô. Khang Mộ Lê thực sự rất đẹp, ngay cả nghiêng mặt cũng toát lên vẻ thanh nhã khó cưỡng. Khóe môi cô luôn giữ nụ cười mỉm chừng mực, đạm nhiên và điềm tĩnh.
Khang Mộ Lê mang lại cảm giác có khoảng cách, nhưng đồng thời lại sở hữu một sức hút khiến người ta muốn tìm cách xích lại gần. Hình tượng ngự tỷ công sở mạnh mẽ, gương mặt khả ái, giọng nói lại êm tai – An Triều thầm nghĩ, kiểu người như Khang Mộ Lê chính là hình mẫu có thể sát cả nam lẫn nữ.
"Cũng có chút giống thật." An Triều không dám kết luận bừa bãi, dù sao đây cũng là cô của bạn thân, không nên quá vô lễ.
"Tớ cá chắc cô ấy là đại lão trong giới mà." Khang Dư Xán khẳng định chắc nịch, rồi đột nhiên nhìn An Triều bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Cô tớ gia sản bạc tỷ, chẳng phải cậu luôn bảo muốn tìm đại gia để gả cho rảnh thân, không muốn nỗ lực nữa sao? Cô tớ chính là lựa chọn tuyệt vời nhất đấy."
Trước đây khi trò chuyện trên mạng, An Triều thường đùa rằng muốn tìm kẻ có tiền để nương tựa cho đỡ vất vả. Khang Dư Xán biết thừa An Triều là người độc lập tự chủ hơn bất cứ ai, nhưng câu đùa ấy đã trở thành trò đùa quốc dân của hai người. Thỉnh thoảng Khang Dư Xán lại lôi ra để khích lệ An Triều thoát kiếp độc thân.
"Thế à? Vậy để tớ dấn thân thử xem sao, ha ha ha!"
An Triều hùa theo trò đùa của bạn, rồi liếc xéo Khang Dư Xán một cái: "Cậu đấy, nếu cô cậu biết cậu bán cô mình như thế, chắc chắn sẽ đánh đòn cậu cho xem."
"Tớ cũng là vì tương lai của mình thôi mà. Cậu nghĩ xem, cậu giờ là Chủ tịch Hội Sinh viên, sau này tớ lăn lộn ở trường đều phải dựa vào cậu. Nếu cậu trở thành người nhà của tớ thì mọi chuyện dễ dàng biết mấy."
Khang Dư Xán chớp chớp đôi mắt to tròn, An Triều chậc lưỡi: "Cái đồ bán cô cầu vinh này, thật đáng ghét quá đi mất!"
Nàng dừng một chút rồi phá lên cười: "Nhưng mà tớ thích, ha ha ha ha!"
Hai người trêu đùa thêm một lát rồi nhanh chóng kết thúc chủ đề này. Cả hai đều không thể ngờ rằng, chính câu nói đùa khởi nguồn từ ngày hôm nay lại trở thành sợi dây tơ hồng bắt đầu cho mọi nhân duyên về sau.
**
Học kỳ này, An Triều vừa phải tập trung viết luận văn tốt nghiệp, vừa tất bật ngược xuôi tìm nơi thực tập. May mắn thay, đây là học kỳ cuối cùng nàng còn ở trường, mỗi tuần chỉ có vỏn vẹn ba tiết học nên thời gian cũng tương đối dư dả.
Hôm nay, ngay khi vừa từ văn phòng Hội Sinh viên trở về, An Triều đã lao ngay vào bàn để giải quyết đống đề cương luận văn. Từ đầu học kỳ, nàng đã bắt đầu bàn giao dần công việc cho thế hệ kế cận. Chỉ cần chuyển giao hết đống sổ sách và dự án còn dang dở cho tân Chủ tịch, nàng sẽ chính thức được thân nhẹ tựa lông hồng.
Ánh đèn phòng ký túc xá vẫn sáng trưng. Bạn cùng phòng của nàng – Triệu Vãn Ngôn, cũng là Phó chủ tịch Hội Sinh viên – đang rơi vào tình cảnh tương tự, cả hai đều đang quay cuồng trong biển luận văn. Trên bàn của mỗi người chất cao như núi những tài liệu tham khảo mượn từ thư viện và giáo sư. Thế nhưng sức người có hạn, đọc xong một cuốn đã thấy cạn kiệt tinh lực, đống tài liệu mẫu còn lại gần như chỉ để trưng bày cho đẹp mắt.
"Vãn Ngôn ơi, tớ kiệt sức rồi. Đã một giờ sáng rồi mà tớ chẳng nặn ra được chữ nào cả."
An Triều ôm lấy đầu, giọng điệu đầy vẻ nản chí. Cơn mệt mỏi ập đến khiến đầu óc nàng trống rỗng, không thể suy nghĩ thêm được gì.
Hai người ngồi quay lưng lại với nhau. Nghe thấy tiếng than vãn của bạn, Triệu Vãn Ngôn cũng thở dài thườn thượt: "Tớ cũng thế. Hay là mình đi ngủ đi?"
Vãn Ngôn và An Triều vốn cực kỳ ăn ý, lúc cần nỗ lực thì cùng nhau cố gắng, lúc muốn nghỉ ngơi cũng rất đồng lòng. Lời đề nghị này suýt chút nữa đã khiến An Triều gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!