Chương 18: Gậy ông đập lưng ông

Ngay ngày hôm sau, phía Hanh Đồng đã gửi tới một thông báo chính thức: Giám đốc Lâm Thiên sẽ rời khỏi tổ dự án vì lý do cá nhân, thay thế vị trí của gã là Giám đốc Cố Chương.

Thực tế, ngay trong ngày hôm đó, Trịnh Khiết đã đích thân đến Hanh Đồng để kiểm tra lô vật liệu xây dựng bị cho là có vấn đề. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, chị phát hiện ra dấu vết của việc cố ý phá hoại từ bàn tay con người.

Trịnh Khiết đã có một cuộc trao đổi kín với người phụ trách cao nhất của dự án bên phía Hanh Đồng. Hiểu rõ mình đang ở thế đuối lý, lại không muốn đôi bên phải xé rách mặt mũi hay làm rùm beng sự việc, phía đối tác đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Trịnh Khiết cũng tỏ ý không muốn truy cứu sâu thêm, nhưng chị đưa ra điều kiện kiên quyết duy nhất: Lâm Thiên phải lập tức cuốn gói khỏi tổ dự án này.

Ai cũng biết Lâm Thiên là thái tử gia ở Hanh Đồng. Sau khi xin chỉ thị từ chính Lâm Hanh Đồng, ông đã gật đầu chấp thuận. Trịnh Khiết đi hóng hớt tin tức về kể lại rằng Lâm Thiên không phục quyết định này, cuối cùng làm loạn một trận với ông mình rồi lủi thủi ra về trong tủi nhục. Lâm Hanh Đồng còn bắt hắn nghỉ phép hai tuần, cấm cửa không cho bén mảng đến công ty.

Lâm Thiên vốn dĩ hẹp hòi, Trịnh Khiết linh cảm gã sẽ không đời nào chịu để yên. Hắn đúng nghĩa là một gã công tử bột ăn chơi trác táng, thay bạn gái như thay áo, lại có ông anh trai máu mặt ở thành phố này. Chuyện này e rằng vẫn còn hậu họa.

"An Triều, vào đây chị bảo."

Trịnh Khiết mở cửa văn phòng vẫy tay. An Triều lập tức lưu lại tệp văn kiện đang làm dở rồi bước nhanh vào trong.

"Có chuyện gì thế chị?"

Trịnh Khiết ra hiệu cho nàng ngồi xuống. Nhìn vẻ mặt chị, An Triều đoán chuyện này chắc chắn không thể nói xong trong một sớm một chiều.

"Lâm Thiên đã rời khỏi tổ dự án, nhưng hắn có bối cảnh, chị sợ hắn sẽ giở trò bẩn."

Khang Mộ Lê và Trịnh Khiết thì chắc chắn gã không đủ gan để đụng tới, vậy mục tiêu chỉ còn lại An Triều. Lâm Thiên vốn đã có ý đồ với nàng, giờ lại bị nàng từ chối thẳng thừng rồi bị đá văng khỏi dự án, cục tức này gã sao nuốt trôi cho nổi.

"Ủa, bộ đang đóng phim truyền hình hả chị?"

An Triều ngẩn người. Nàng không ngờ chuyện này lại có tác dụng phụ đáng sợ thế. Trong đầu nàng bắt đầu vẽ ra cảnh mình bị bắt cóc, tim đập chân run vì lo lắng.

"Đời thật còn phức tạp hơn phim nhiều, vì nhiều thực tế phũ phàng phim chẳng bao giờ dám chiếu đâu." Trịnh Khiết thở dài, rồi nói tiếp: "Nhưng mà em cũng đừng lo quá. Chị nghe nói hằng ngày em toàn đi bộ về nhà, mấy ngày tới thì đừng. Chị sẽ đưa em về."

"Ơ, thế này thì..."

"Sao? Ngại à?" Trịnh Khiết cười trêu, chị chỉ chờ có thế để ngắm cái bản mặt đỏ bừng của An Triều.

"Không ạ, tại em thấy vinh hạnh quá, chị đích thân hộ tống em về cơ mà."

An Triều ra vẻ cảm động nhưng miệng lưỡi vẫn tưng tửng. Trịnh Khiết chẳng hề để bụng, trái lại chị rất thích cái tính cách hoạt bát, láu lỉnh này của nàng.

"Thôi được rồi, tự mình phải cẩn thận đấy."

"Vâng ạ."

Trịnh Khiết dặn xong lại nghiêng đầu ngẫm nghĩ: "Mà khổ nỗi dạo này chị phải đi công tác suốt, chắc phải tìm người khác đưa em về."

"Dạ không sao, dù sao quãng đường cũng ngắn, em nhờ chị Linh hoặc Mạc Hoan đưa về cũng được ạ."

An Triều đã yên tâm hơn phần nào. Nhưng ngay lúc đó, nụ cười của Trịnh Khiết bỗng trở nên đầy ẩn ý. Chị hơi rướn người tới, cười tinh quái: "Hay là em nhờ Khang tổng đưa về đi!"

An Triều: "......"

Đại tỷ ơi là đại tỷ, chắc chị chèo thuyền đến lú lẫn rồi phải không? Em với Khang tổng thì có cái quan hệ dây mơ rễ má gì đâu? Tuyệt đối không phải quan hệ cô út và dượng út nhé!

"Ái chà~ Đỏ mặt rồi kìa~"

Trịnh Khiết đắc ý khi thấy An Triều đỏ mặt tía tai. Giờ thì cả tầng 15 đều biết An Triều có cái thuộc tính dễ đỏ mặt, trêu chọc nàng đã trở thành thú vui tao nhã của cả văn phòng.

"Đại tỷ, chị mà dám nói thế trước mặt Khang tổng, em viết chữ 'Phục' dâng tận tay chị luôn."

An Triều không tin Trịnh Khiết đủ gan nói hươu nói vượn trước mặt Khang Mộ Lê. Mấy người này chỉ giỏi bắt nạt nàng là nhanh!

"Sao nào? Em lại muốn chị làm cầu nối, bắc thang cho Khang tổng biết tâm tư của em à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!