Chương 16: Lấy thân báo đáp?

"Cái gì cơ?"

An Triều chưa từng ngờ tới có ngày mình lại trở thành nhân vật chính trong một vụ siêu drama ngay tại bộ phận kinh doanh, mà nội dung câu chuyện lại khiến nàng cảm thấy thụ sủng nhược kinh đến mức không thốt nên lời.

"Chị bảo là, Khang tổng đã đứng ra bảo vệ em đấy! Cô ấy mắng cho bà chị mình một trận rồi đuổi thẳng cổ ra khỏi Khang Nạp luôn."

Chị Linh vừa nói vừa nháy mắt đầy ẩn ý. An Triều vẫn chưa hết bàng hoàng, nàng lắp bắp: "Không thể nào... Chút mâu thuẫn nhỏ xíu đó mà, làm sao đến mức ấy được? Mà nguồn tin này từ đâu ra thế chị?"

Nàng muốn kiểm chứng xem độ tin cậy của thông tin đến đâu. Dù trong lòng có chút lâng lâng sung sướng, nhưng cảm giác lo sợ vì được ưu ái quá mức vẫn lấn át tất cả. Nàng dù sao cũng chỉ là một thực tập sinh quèn, làm sao có thể khiến một sếp tổng quyền uy đi mắng nhiếc chính chị ruột của mình vì nàng được?

"Hắc hắc... Nguồn tin này thì chuẩn không cần chỉnh nhé!"

Linh tỷ sấn tới choàng vai An Triều, nụ cười trên môi càng lúc càng trở nên mờ ám. An Triều cảm thấy chị Linh lúc này trông chẳng khác nào mấy bà tú bà thời xưa, chỉ chực chờ cơ hội là đem nàng đi bán ngay lập tức.

Chị Linh chỉ chỉ tay lên tầng trên, cười hì hì: "Chính miệng ba vị thư ký ngự tiền tiết lộ đấy. Nghe nói hôm đó Khang tổng đã nổi trận lôi đình, lại còn tuyên bố một câu xanh rờn..."

Nói đoạn, chị Linh tỷ hắng giọng một cái, lập tức thu lại vẻ cợt nhả. Chị bắt đầu diễn lại từng cử chỉ, điệu bộ của Khang Mộ Lê, đặc biệt là ánh mắt lãnh đạm nhưng đầy lễ độ kia được chị bắt chước giống đến tám chín phần.

"Còn nữa, sau này xin hãy tôn trọng nhân viên của tôi một chút. Khang Nạp không phải vườn sau nhà chị để chị có thể thích chỉ tay năm ngón thế nào cũng được."

Chị Linh không chỉ nhại lại lời nói mà còn bắt chước cả ngữ điệu. Dù số người từng thấy Khang tổng nổi giận thật sự không nhiều, chị Linh chưa nắm bắt được hết cái thần thái sắc sảo lúc đó, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để cả văn phòng được một trận cười nghiêng ngả.

"Chị Linh, chị đỉnh thật đấy! Chị đúng là ảnh hậu bị bộ phận kinh doanh vùi lấp bấy lâu nay mà."

An Triều không nhịn được vừa cười vừa vỗ tay tán thưởng, rồi tiện tay cầm bình nước trên bàn đưa qua như thể đang trao giải thưởng cho chị Linh. Chị Linh cũng thuộc hệ diễn sâu, nhận lấy cúp từ tay An Triều là giơ cao ngay lập tức, vẻ mặt đầy cảm động: "Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, sau này tôi sẽ tiếp tục nỗ lực, không phụ lòng mong đợi của các vị người hâm mộ."

Màn kịch này lại khiến cả hội cười rũ rượi, suýt nữa thì quên mất trọng tâm là Khang tổng đã đứng ra bảo vệ An Triều, cũng may Mạc Hoan đã kịp thời kéo mọi người trở lại quỹ đạo.

"Thôi đừng nháo nữa. An Triều này, lần này Khang tổng che chở em như vậy, em có nên tính chuyện lấy thân báo đáp không nhỉ?"

Lời vừa thốt ra, mấy anh chàng trong phòng thậm chí còn thổi còi hú hét hưởng ứng. An Triều chống đỡ không nổi sự nhiệt tình này, chỉ biết xua tay cười khổ: "Thôi được rồi, lấy thân báo đáp gì chứ, em chỉ có thể nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp Khang tổng thôi."

Cả hội lại được một trận cười bò. Anh Trương xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, lập tức bồi thêm: "Sao thế? Em định khinh thường Khang tổng à? Chẳng phải người ta vẫn bảo người đẹp thì lấy thân báo đáp, người xấu xí mới phải làm trâu làm ngựa sao?"

Anh Trương vừa dứt lời, mọi người nhao nhao hùa theo. An Triều thực sự không chống đỡ nổi đám lão làng này nữa, đành đánh liều nói đại: "Thành giao! Thế thì bao giờ ăn cưới nhớ đi phong bì dày dày vào, đi sớm một chút cho đông vui nhé!"

Thấy An Triều cuối cùng cũng chịu sập bẫy, mọi người mới hài lòng buông tha. Đúng lúc này, Trịnh Khiết bước tới, lên tiếng: "Được rồi, đừng đùa nghịch nữa. An Triều, vào văn phòng chị có việc."

"Dạ."

Vừa mới lỡ miệng đùa giỡn về sếp tổng xong đã bị lãnh đạo trực tiếp gọi vào phòng, tâm trạng An Triều nháy mắt như từ chín tầng mây rơi thẳng xuống đất, tim đập thình thịch vì lo. Chẳng lẽ chị Trịnh định cảnh cáo mình đừng có ăn nói lung tung sao?

Vào đến phòng, An Triều ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Trịnh Khiết. Trịnh Khiết vừa ngước lên thấy bộ dạng đó của nàng đã phì cười: "Làm gì mà căng thẳng như sắp ra pháp trường thế?"

"Chị muốn hỏi về vấn đề chuyển chính thức của em."

Hóa ra là chuyện chuyển chính thức.

An Triều thở phào một cái, nhưng ngay sau đó lại đầy thắc mắc. Chuyện chuyển chính thức sao lại hỏi nàng? Quyền sinh quyền sát nằm trong tay các sếp cơ mà!

"Em còn một tháng nữa là kết thúc thực tập. Dựa trên biểu hiện của em thì việc trở thành nhân viên chính thức là điều hiển nhiên, nhưng chị vẫn muốn xác nhận lại nguyện vọng của em. Em có thực sự muốn ở lại Khang Nạp tiếp tục phát triển không?"

"Tất nhiên là có ạ!"

Từ lúc phỏng vấn nàng đã xác định rõ mục tiêu, An Triều không phải kiểu người đổi trắng thay đen. Hơn nữa nàng rất thích môi trường này, thích đội ngũ này, đương nhiên là muốn gắn bó lâu dài.

"Tốt."

Trịnh Khiết mỉm cười hài lòng. Chị cũng không muốn để mất một nhân tố như An Triều. Cô bé này làm việc năng nổ, chịu thương chịu khó, lãnh đạo nào mà chẳng quý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!