Chương 15: Khang tổng cực ngầu, ai mà không mê?

"Xin chào, không biết tôi có thể giúp gì được cho bà không ạ?"

An Triều vừa dứt lời đã thấy hối hận ngay lập tức. Nàng tự mắng mình: Rảnh rỗi quá hay sao mà lại đâm đầu vào vũng nước đục này! Cô nàng lễ tân vừa thấy An Triều tiến lại thì như vớ được cứu tinh, ánh mắt rưng rưng như muốn thốt lên hai chữ: "Cứu chị!"

Bà cô hai Khang Văn liếc xéo An Triều một cái, khinh bỉ hừ một tiếng rồi hất hàm: "Tôi đã bảo là muốn gặp Khang tổng của các người!"

Thấy An Triều tiến về phía quầy lễ tân, Mạc Hoan và chị Linh cũng vội vàng đi theo. Các nàng đều cảm thấy người phụ nữ này không phải dạng vừa, lo lắng An Triều một mình sẽ không ứng phó nổi.

"Hiện tại Khang tổng đang bận họp ạ. Cuộc họp lần này liên quan mật thiết đến lợi ích của cả giới chính trị lẫn kinh doanh, đều là những thương vụ bạc tỷ. Nếu có bất kỳ sơ suất hay gián đoạn nào, tôi e là bà khó lòng gánh nổi trách nhiệm này đâu ạ."

An Triều dĩ nhiên là đang chém gió. Nàng làm sao biết được Khang Mộ Lê đang họp nội dung gì, nàng chỉ muốn mượn oai hùm để hù dọa bà cô hai này, khiến bà ta biết khó mà lui. Nàng thừa hiểu, một khi đã lôi giới chính trị vào cuộc, người ta thường sẽ không dám làm càn, vì suy cho cùng lợi ích quốc gia luôn là trên hết.

Khang Văn nghe xong, tuy không làm gì được nhưng cục tức nghẹn trong cổ họng không phát tiết ra là không chịu nổi. Bà ta nghiến răng nhìn xoáy vào An Triều, soi thật kỹ tấm thẻ nhân viên để ghi nhớ cái tên này, rồi cười lạnh mỉa mai: "Khang Nạp đúng là hạng người nào cũng tuyển vào được. Nhìn cái bộ dạng nghèo kiết hủ lậu này xem, quần áo thì toàn đồ hàng vỉa hè, mặt mũi cũng chẳng buồn trang điểm cho ra hồn."

Chiếc áo sơ mi và chân váy tây An Triều đang mặc đều là đồ giảm giá mua ở trung tâm thương mại. Nàng chỉ là một thực tập sinh nghèo, đương nhiên không có tiền sắm sửa đồ hiệu. Nhưng bù lại nàng có nét sẵn, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng thôi cũng đủ thu hút mọi ánh nhìn; chỉ tiếc là trong mắt Khang Văn, An Triều làm gì cũng thấy chướng tai gai mắt.

An Triều hít một hơi thật sâu, cố nuốt ngược lời chửi thề vào trong, nhưng trong lòng đã sớm mắng thầm đối phương không biết bao nhiêu lần.

"Khang Nạp coi trọng nhất là năng lực cá nhân, nếu có điều gì sơ suất, mong bà lượng thứ."

Mạc Hoan và chị Linh vừa tiến tới đã nghe thấy những lời miệt thị mà Khang Văn ném về phía An Triều. Cứ ngỡ nàng sẽ nổi đóa mắng lại, cả hai đã định chạy thật nhanh đến để can ngăn, nào ngờ An Triều vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa nhã nhặn, không hề có ý định tranh cãi tay đôi ngay tại trận.

Con bé này đúng là biết nhẫn nhịn thật.

Khang Văn vốn tưởng rằng sẽ chọc điên được An Triều. Theo bà ta thấy, An Triều còn trẻ, lại đang tuổi hừng hực khí thế, chắc chắn sẽ không chịu nổi nhục nhã. Chỉ cần An Triều mở miệng mắng lại, bà ta sẽ có cớ để làm rùm beng lên, mượn chuyện này cùng với chuyện của Trương Đồ để giáo huấn Khang Mộ Lê một thể.

Thế nhưng giờ đây, bà ta giống như đấm một cú thật mạnh vào bông, vừa nghẹn khuất vừa điên tiết.

"Mau đưa vị nữ sĩ này vào phòng khách."

An Triều không cho Khang Văn thêm bất kỳ cơ hội phát tác nào, cô lễ tân lập tức hiểu ý dẫn người đi ngay. Đợi bóng dáng Khang Văn vừa khuất hẳn, nụ cười trên mặt An Triều mới sụp đổ hoàn toàn, nàng nghiến răng thầm mắng một câu: Đồ bà cô dở hơi!

"Mau, mau đi thôi."

Mạc Hoan và chị Linh mỗi người một bên kéo An Triều đi. Lúc này nàng mới xả cơn giận, hậm hực: "Trời ơi, vừa rồi em thiếu chút nữa là tát cho bà ta một phát rồi! Cái thái độ gì không biết, thật là quá quắt!"

Khang Văn đoán không sai, An Triều đúng là vẫn còn tính khí nóng nảy, nhưng nàng hiểu rõ khi nào cần ẩn nhẫn, giờ không có người ngoài nàng mới bắt đầu xả cho hả dạ.

"Người đó là ai thế?" Mạc Hoan và chị Linh đều chướng mắt với thái độ vừa rồi nên chẳng những không ngăn cản mà còn đứng về phía An Triều.

"Chị gái của Khang tổng đấy ạ, tức chết em mất!"

An Triều cúi đầu nhìn lại bộ đồ mình đang mặc, rõ ràng là đoan trang lịch sự, đồ hàng vỉa hè chỗ nào chứ! Đây là đồ mua ở trung tâm thương mại hẳn hoi. Lại còn dám bảo nàng không trang điểm? Nàng đây là vẻ đẹp tự nhiên không cần son phấn, đâu có giống cái da mặt sắp chảy xệ đến đất của bà ta!

Nàng mắng thầm trong lòng càng lúc càng hăng, chỉ tiếc hai người đồng nghiệp không có cơ hội được thưởng thức tài nghệ thuật mắng người đỉnh cao này.

"Thôi bỏ đi, dù sao cũng là chị của Khang tổng, chúng ta không đắc tội nổi đâu. Vừa rồi em xử lý thế là cực kỳ tốt rồi." Mạc Hoan an ủi.

Chị Linh vốn tính nghĩa khí, vỗ vai An Triều bảo: "Đừng giận nữa, lát nữa chị mời em một bữa thật ngon để hạ hỏa."

"Duyệt ạ!" An Triều đồng ý ngay tắp lự. Đúng là ăn ngon có thể hóa giải mọi nỗi uất ức.

Sau bữa trưa cùng mọi người, An Triều đã nguôi giận hẳn. Không ngờ lúc quay về lại đụng mặt Khang Văn lần nữa. Thế nhưng lần này trông bà ta không còn chút kiêu ngạo nào, mặt mũi xám xịt, bước chân vội vã như đang chạy trốn sau khi bị ai đó chỉnh cho một trận.

An Triều không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng nàng cảm thấy vô cùng buồn cười. Nàng vốn được đào tạo chuyên nghiệp nên bình thường rất biết giữ ý, trừ phi gặp chuyện quá đỗi hài hước, nếu không nàng sẽ không cười. Tâm trạng nàng phấn chấn hẳn lên, đúng lúc chị gái bên phía Ngân Hà gọi đến, nàng còn vui vẻ tán gẫu thêm vài câu, khiến cả văn phòng ngập tràn tiếng cười.

Trái ngược với vẻ nhộn nhịp đó, tầng 20 lại chìm trong bầu không khí căng thẳng. Thư ký trưởng hít một hơi thật sâu, cố nuốt nỗi lo lắng vào trong rồi mới đẩy cửa bước vào văn phòng của Khang Mộ Lê.

"Khang tổng, đây là biên bản cuộc họp vừa rồi ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!