"Cô hai bảo em phải ở bên anh... Ức... Em là của anh!"
Y... An Triều vừa nghe xong đã rùng mình một cái, chỉ thấy loại đàn ông này thật sự quá mức ghê tởm. Ngay cả bà cô hai kia cũng chẳng ra gì, đây không chỉ là loạn điểm uyên ương, mà còn là ép cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. Đám người này rốt cuộc là tâm lý bị gì vậy không biết?
Nếu Khang Mộ Lê cũng có tình ý với hắn thì đã đành, đằng này cô rõ ràng không hề thích hắn, vậy mà hắn vẫn cứ lì lợm la l**m. Hành động này đúng là khiến người ta vừa khó chịu vừa bực mình.
"Cút!"
An Triều chẳng muốn phí lời thêm nửa câu. Nàng nắm tay Khang Mộ Lê kéo lùi lại vài bước, rồi quay sang bảo cô: "Khang tổng, chị đừng phí lời với hắn nữa, mau về nhà đi ạ!"
Khang Mộ Lê nhìn gã đàn ông say khướt đang lảo đảo tiến về phía hai người, rồi lại nhìn sang An Triều, cô khẽ nói: "Tôi đưa em về."
"Dạ thôi không cần đâu ạ, em tự về được mà. Nhà em ngay gần đây..."
An Triều còn chưa dứt lời, Khang Mộ Lê lại liếc nhìn gã đàn ông kia một lần nữa, rồi dùng tông giọng không cho phép khước từ: "Để tôi đưa em về."
Nhìn thấu lo lắng trong ánh mắt của Khang Mộ Lê, An Triều hiểu cô sợ nàng sẽ bị gã nát rượu này bám đuôi quấy rầy, nên đành gật đầu đồng ý. Ngặt nỗi, kẻ say thường chẳng biết lý lẽ là gì, mà kẻ say trong cơn thất ý lại càng dễ trở nên điên cuồng. Thấy hai người định rời đi, gã nhanh chân vòng qua phía cửa ghế lái, dùng cả thân hình đè chặt lấy cửa xe, kiên quyết không cho họ đi đâu cả.
An Triều nhìn gã đàn ông đang dán chặt vào cửa xe như một bãi bùn lầy, trông vừa nhếch nhác vừa vô văn hóa. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét tỏa ra từ người gã khiến nàng kinh tởm. Nàng thực sự không dám tưởng tượng nếu một ngày Khang Mộ Lê phải ở bên cạnh loại đàn ông như thế này thì sẽ ra sao.
Hình ảnh quá mức khó coi, An Triều đến nghĩ cũng không dám nghĩ thêm.
"Khang tổng, hay là báo cảnh sát đi ạ."
Nghe An Triều nói xong, Khang Mộ Lê quay sang nhìn gã đàn ông lạnh lùng cảnh cáo: "Trương Đồ, tôi nhắc lại lần cuối cùng, anh còn không buông ra thì tôi sẽ báo cảnh sát."
Dù đang rất giận, Khang Mộ Lê vẫn không hề mất kiểm soát hay gào thét; giọng nói của cô vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng tia hàn quang nơi đáy mắt đã cho thấy cơn thịnh nộ đang âm ỉ bên trong.
"Anh... anh... Mộ Lê à, anh thật sự thích em mà!"
Gã đàn ông ấy cứ thế quỳ thụp xuống đất như một đứa trẻ, bộ tây trang xộc xệch, dáng vẻ thảm hại khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn. Một đại nam nhân lại ngồi khóc tu tu giữa phố, An Triều càng thêm khinh bỉ, nàng khẽ tặc lưỡi một cái.
Không phải nàng thiếu lòng trắc ẩn, mà là gã này ban đầu thì quấy rầy, sau đó lại chuyển sang bán thảm để nhận sự thương hại. Tình yêu có thể khiêm nhường, nhưng không được phép đánh mất tự tôn; một khi đối phương đã không thích mình thì tuyệt đối không nên tiếp tục làm phiền, đó là nguyên tắc bất di bất dịch của nàng.
Trái với sự khinh miệt của An Triều, Khang Mộ Lê lại thấy vô cùng đau đầu. Gã đàn ông này tống khứ thì dễ, nhưng bà cô hai ở nhà mới là chuyện khó ăn nói. Bà là chị ruột của cô, dù tình cảm không mặn nồng nhưng cũng chẳng thể tùy tiện xé rách mặt mũi. Cô biết chị hai vốn rất quý Trương Đồ, nếu bà biết cô đối xử với hắn như thế này, chắc chắn sẽ bị bà cằn nhằn đến tận năm sau.
Nhìn thấy những ánh mắt tò mò của người xung quanh, An Triều thấy ngượng đến mức muốn độn thổ. Rõ ràng người nên xấu hổ là Trương Đồ, nhưng hắn đang say đến mất cả lý trí, hoàn toàn không ý thức được hành động của mình lố bịch đến mức nào.
Khang Mộ Lê cũng không chịu nổi những ánh nhìn soi mói đó, nhưng cô lại không muốn bước tới gần. Cô sợ Trương Đồ sẽ chạm vào người mình; cô ghét việc phải có bất kỳ tiếp xúc nào với gã đàn ông này.
"Hazzz!"
Cứ giằng co mãi cũng không phải cách, An Triều thở dài một tiếng rồi dấn bước lên phía trước, hai tay túm chặt lấy cổ áo Trương Đồ. Khang Mộ Lê giật mình gọi tên nàng vì tưởng nàng định đánh người, cô vội vàng tiến tới giữ nàng lại.
"Em kéo hắn ra, chị mau lên xe đi!"
Trương Đồ đã say đến mềm nhũn, bao nhiêu sức nặng đều dồn hết lên cánh tay An Triều khiến nàng suýt chút nữa là không trụ nổi.
Khang Mộ Lê cau chặt đôi mày. Nhìn An Triều phải đụng chạm vào gã đàn ông kia, lại nghĩ đến mớ rắc rối này đều do mình mà ra, cô không nói thêm lời nào, nắm lấy tay An Triều kéo thẳng về phía cửa ghế phụ rồi mở cửa ra hiệu cho nàng vào trong.
Sức lực của An Triều sao bì được với Khang Mộ Lê – một người chăm tập gym đều đặn. Nàng còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy mình ngồi gọn trong xe.
Khang Mộ Lê nhanh chóng vòng lại ghế lái. Thấy Trương Đồ vừa bị đẩy ra lại đang lảo đảo muốn bám theo, cô lập tức nổ máy, thậm chí chưa kịp thắt dây an toàn đã nhấn ga phóng đi. Trương Đồ không đuổi kịp, chỉ biết loạng choạng vài bước rồi ngã nhào xuống đất.
Chạy được một đoạn ngắn, Khang Mộ Lê tấp xe vào lề, thắt dây an toàn rồi mới tiếp tục lăn bánh.
An Triều im lặng không dám ho một tiếng. Lúc nãy khi nàng định nghĩa hiệp lao ra cản đường cho Khang Mộ Lê đi trước, nàng thấy rõ cô đã nhíu mày rất sâu – đó là biểu cảm kịch liệt nhất mà nàng từng thấy ở cô. Lòng nàng bắt đầu thấp thỏm, tự hỏi liệu mình có đang lo chuyện bao đồng hay làm quá tay không.
"Vừa rồi em không nên chạm vào anh ta, vạn nhất anh ta đánh em thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!