Chương 118: Phiên ngoại ba

◎ An Triều x Khang Mộ Lê ◎

Sau khi xác nhận ở lại Hoài Minh, Khang Mộ Lê chính thức dọn về sống chung với An Triều. Thỉnh thoảng hai người sẽ đón người nhà đến ở cùng vài ngày, nhưng vì Ba Mẹ An vẫn thích không gian ở nhà cũ hơn nên họ không có ý định ở lại thường xuyên.

Khang Mộ Lê vẫn rất bận rộn, cô thường xuyên phải mang việc về nhà. Thế nhưng, cô thường không chọn xử lý công việc trong thư phòng mà lại ngồi ngay phòng khách, đơn giản vì An Triều thích hoạt động ở đây, và cô muốn được ở bên cạnh nàng.

Hôm nay, Khang Mộ Lê đeo kính gọng vàng, ngồi bên máy tính xách tay để xem xét nội dung hợp đồng. Chiếc kính càng làm tôn lên khí chất trí thức vốn có của cô. Hai lọn tóc mai rủ xuống gò má, mái tóc dài màu nâu xoăn nhẹ được buộc lại tùy ý; thỉnh thoảng cô lại đưa tay vén lọn tóc rủ sau vành tai, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ ưu nhã, mê hồn.

An Triều đặt tách trà lên bàn của Khang Mộ Lê rồi ngồi xuống hỏi: "Hôm nay chị có nhiều việc phải xử lý lắm sao?"

"Ừm, sao thế em?"

Khang Mộ Lê quay đầu nhìn An Triều. Lúc này An Triều mới phát hiện mình hoàn toàn không có sức kháng cự trước một Khang Mộ Lê đeo kính; trông cô vừa ôn nhu vừa thanh tao, hệt như vị nữ thần trí tuệ ngồi trên thần điện, đang dịu dàng quan sát tín đồ của mình.

"Em muốn chị ở bên cạnh em một chút."

Nói xong, An Triều làm nũng kéo lấy cánh tay Khang Mộ Lê rồi rúc vào người cô. Khang Mộ Lê nhìn nàng với ánh mắt nuông chiều, khẽ xoa đầu nàng: "Ngoan, chị sẽ làm xong thật nhanh để ở bên em ngay."

"Dạ."

An Triều không phải không bận, nhưng khối lượng công việc của nàng không lớn như Khang Mộ Lê. Những việc nàng mang về nhà đều đã làm xong, trong khi cô vẫn phải tiếp tục.

Những lúc rảnh rỗi, An Triều sẽ pha trà và thay hương trầm cho Khang Mộ Lê. Giờ đây, trên người nàng cũng đã thấm đẫm mùi hương gỗ mộc dịu nhẹ của cô. Khang Mộ Lê thích uống trà, nên từ khi sống chung, An Triều đã thỉnh giáo trà đạo từ cô; sau khi học được cách pha, ngày nào nàng cũng chuẩn bị cho cô một tách trà nóng.

An Triều không làm phiền Khang Mộ Lê thêm. Nàng biết nếu mình cứ ngồi cạnh, cô sẽ bị phân tâm, nên nàng mở điện thoại, đeo tai nghe và bắt đầu xem video.

Khoảng một tiếng sau, Khang Mộ Lê cuối cùng cũng khép máy tính lại. An Triều lập tức tắt video và sà tới: "Chị bận xong rồi à?"

"Ừm, tạm thời coi như xong rồi."

Khang Mộ Lê kéo tay An Triều, nàng thuận thế ngồi lên đùi cô rồi vòng tay ôm lấy cổ cô: "Vậy chúng ta có nên đi nghỉ ~ ngơi ~ sớm không?"

An Triều cố ý nhấn mạnh hai chữ "nghỉ ngơi" đầy ám muội. Khang Mộ Lê dĩ nhiên hiểu nàng đang nghĩ gì, và lúc này hứng thú của cô cũng đang dâng cao.

"Em muốn nghỉ ngơi ở đây, hay vào trong phòng?"

An Triều không ngờ Khang Mộ Lê lại táo bạo đến thế. Ở phòng khách... thực ra cũng không phải chưa từng thử qua, nhưng trước đây là ở trên ghế sô pha, còn lần này...

"Ở đây đi, sau đó chúng ta sẽ chậm ~ chậm ~ quay về phòng nghỉ ngơi tiếp."

"Được, theo ý em."

Khang Mộ Lê ôm lấy vòng eo An Triều, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn. Đã bên nhau lâu như vậy, nhưng tư thế này vẫn là lần đầu tiên, cả hai đều có chút căng thẳng và hồi hộp.

Hiếm khi Khang Mộ Lê chịu gác lại công việc, cô dĩ nhiên sẽ không để An Triều phải thất vọng. Sau khi được Khang Mộ Lê hầu hạ đến mức thỏa mãn, An Triều mệt nhoài tựa vào vai cô mà th* d*c.

"Đi... vào phòng đi chị."

An Triều nắm chặt lấy vạt áo Khang Mộ Lê, lúc này nàng mới phát hiện người nọ cư nhiên vẫn còn y quan chỉnh tề, thật là tức chết người đi được.

"Được."

Khang Mộ Lê dù lớn hơn An Triều chín tuổi, nhưng nhờ hàng năm kiên trì tập thể hình nên việc bế bổng nàng đi về phòng vẫn là chuyện vô cùng dễ dàng.

Hai người vừa quấn quýt vừa triền miên dìu nhau về phòng, bắt đầu một cuộc chinh chiến mới. Phải hơn một giờ sau, mọi chuyện mới thực sự bình lặng trở lại.

An Triều nằm bò ra giường, bàn tay Khang Mộ Lê vẫn cứ m*n tr*n không thôi trên lưng nàng. Nàng đành phải bắt lấy tay cô, lười biếng nói: "Có phải lâu rồi không động thủ nên hôm nay chị bùng nổ luôn không? Em mệt chết đi được."

An Triều thực sự quá mệt mỏi. Người nọ rõ ràng thể lực đã bắt đầu giảm sút theo tuổi tác, vậy mà sau mấy hiệp vừa rồi, trái lại chính nàng mới là người không chịu nổi trước, quả thật là không khoa học chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!