◎ (Trịnh Khiết x Tư Nhiễm) ◎
Mùa hạ ở Bắc Tinh thành, ánh mặt trời tỏa rạng khắp nơi. Những tia nắng cuối tuần lặng lẽ len lỏi qua khung cửa sổ, như muốn nhìn trộm xem bên trong căn phòng tối om kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trịnh Khiết cảm nhận được từng vệt nắng chiếu vào, cô theo bản năng định kéo chăn che mắt mình lại, nhưng khi đưa tay xuống thì lại chạm phải một cánh tay cũng mềm mại và ấm áp không kém. Tim cô bỗng hẫng một nhịp, những ký ức của đêm qua tức khắc như thủy triều tràn về trong tâm trí, khiến gương mặt cô nháy mắt đỏ bừng một mảng.
Đáng chết thật, Tư Nhiễm!
Trịnh Khiết lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Cô cúi đầu gỡ tay Tư Nhiễm ra, sau đó xoay người lại, đưa lưng về phía người nọ với dáng vẻ ủy khuất hết mức, chỉ thiếu điều cắn góc chăn cho hả giận.
Ngày hôm qua Tư Nhiễm tới tìm cô uống rượu, hai người đang lúc hứng chí nên chuyện gì đến cũng phải đến, tự nhiên nảy sinh những sự tình không thể miêu tả. Trịnh Khiết đã nói rõ hôm nay cô phải nằm trên, vậy mà Tư Nhiễm lại lật lọng, đè cô đến mức không tài nào xoay chuyển nổi. Càng đáng giận hơn là cô lại chìm đắm trong những kỹ xảo ngày một điêu luyện của Tư Nhiễm mà không thể tự dứt ra được.
Đáng chết, đáng chết, thực sự tức chết cô mà!
Trịnh Khiết càng nghĩ càng giận, cô bật dậy, xoay người đè Tư Nhiễm xuống. Động tĩnh lớn như vậy khiến Tư Nhiễm nhanh chóng tỉnh giấc. Chỉ thấy người nọ đang vùi đầu vào cổ mình mà hôn hít, g*m c*n hệt như một chú chó nhỏ, khiến cô ngứa ngáy không nhịn được mà cười khúc khích.
"Trịnh Khiết, sáng sớm ra mà em đã có hứng thú vậy sao?"
"Câm miệng, em cắn chết chị bây giờ!"
Trịnh Khiết nói được làm được, cô cắn một cái thật mạnh vào cổ Tư Nhiễm.
"Tê ——!"
Đúng là ra tay thâm độc thật mà!
"Đừng quậy nữa, lát nữa chúng ta còn phải đi cho kịp chuyến bay, em quên rồi sao?"
Tư Nhiễm kéo Trịnh Khiết ra khỏi người mình, vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng: "Chút nữa là phải lên máy bay đi Ý rồi, em quên thật đấy à?"
"Hừ!"
Không nhắc đúng là cô quên tiệt luôn! Trịnh Khiết đã xin nghỉ phép để cùng Tư Nhiễm đi du lịch Ý, sẵn tiện chụp ảnh cưới ở đó. Cả studio lẫn nhiếp ảnh gia đều đã được đặt lịch sẵn sàng.
"Phải dậy thôi."
Tư Nhiễm nhắc nhở lần nữa, lúc này Trịnh Khiết mới không tình nguyện mà rời khỏi người cô. Thấy nụ cười đắc ý hiện rõ trên khóe môi Tư Nhiễm, Trịnh Khiết thầm nghiến răng nhẫn nhịn.
Cứ chờ đấy, chuyến đi Ý này em nhất định sẽ khiến chị không xuống nổi giường!
**
Đặt chân tới Ý, Tư Nhiễm và Trịnh Khiết không lập tức đi chụp ảnh cưới ngay mà dành thời gian dạo bước trên những con phố ở Milan, cảm nhận trọn vẹn sự lãng mạn và phồn hoa nơi đây. Dĩ nhiên, là phụ nữ, họ không quên sắm sửa cho mình cơ man nào là quần áo, túi xách và giày hiệu.
Mỗi tối trở về khách sạn, Trịnh Khiết đều chủ động đòi làm chuyện ấy, không hẳn vì hứng thú quá cao mà chủ yếu là để rửa mối nhục xưa. Mấy ngày trước Tư Nhiễm còn nhường cô, mặc kệ cô muốn làm xằng làm bậy thế nào cũng được, nhưng hôm nay cô không còn dễ nói chuyện như vậy nữa.
"Hôm nay em nhất định phải ở trên."
Trịnh Khiết đưa ra yêu cầu hệt như một đứa trẻ. Khóe môi Tư Nhiễm khẽ cong lên một nét cười đầy giảo hoạt.
"Không vấn đề gì, vậy thì em ở trên."
Chỉ tiếc là, Trịnh Khiết đâu có ngờ được đây chính là một trong những chiêu trò của Tư Nhiễm.
Nửa giờ sau...
"Tư Nhiễm! Chị đúng là Đ* c*m th*!"
Trịnh Khiết phẫn nộ mắng nhiếc, nhưng cơ thể cô lại không tự chủ được mà chuyển động theo nhịp điệu ấy. Cảm giác xấu hổ khiến cô chỉ muốn tìm ngay một cái lỗ chuột nào đó chui xuống cho khuất mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!