Bữa tiệc nhỏ tại biệt thự vẫn đang tiếp diễn. Điều làm Khang Mộ Lê không ngờ tới chính là Tần Gia và Ba An lại trò chuyện vô cùng hợp ý. Hai người ngồi ở một góc, vừa nhâm nhi vài ly rượu vừa tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới biển, trông như thể đôi bạn già lâu ngày gặp lại.
Hứa Tĩnh sau khi bị Khang Mộ Lê dằn mặt thì cũng không dám tìm An Triều trêu chọc nữa. Bây giờ An Triều đã là người có gia thất, hơn nữa vợ của nàng lại còn là sếp tổng, thật sự là không thể trêu vào. Khang Mộ Lê bênh người nhà đến mức nào Hứa Tĩnh quá rõ; cô ấy đã nói sẽ gửi quà cho Tần Tâm thì chắc chắn sẽ làm, Hứa Tĩnh không muốn tự tìm đường chết. Mấy món đồ chơi nhỏ đó tự mình mua là được rồi, chẳng may chơi quá đà bị hỏng người thì biết làm sao?
An Triều và Khang Mộ Lê cùng đi tới chỗ Triệu Vãn Ngôn và Khang Dư Xán. Đây cũng được coi là lần đầu tiên Khang Dư Xán chính thức đưa Triệu Vãn Ngôn tới gặp cô ruột nên không tránh khỏi có chút ngượng ngùng. Tuy chuyện cô nàng thích con gái thì Khang Mộ Lê đã biết từ sớm, nhưng cảm giác dẫn bạn gái ra mắt phụ huynh vẫn khiến Dư Xán vô cùng căng thẳng.
"Cô... cô cô."
Khang Dư Xán xoa xoa hai bàn tay nhỏ, rụt rè nhìn Khang Mộ Lê rồi lại vội vàng thu hồi ánh mắt. Thật là căng thẳng quá đi mất! Mặc dù biết Khang Mộ Lê cũng có những lúc dịu dàng, nhưng Dư Xán vẫn bị khí trường mạnh mẽ của cô áp chế, không cách nào dám làm càn trước mặt.
"Chào Khang tổng."
So với vẻ nhút nhát của Khang Dư Xán, Triệu Vãn Ngôn lại tỏ ra điềm tĩnh và phóng khoáng hơn nhiều. Khang Mộ Lê thấy vậy chỉ khẽ mỉm cười: "Triệu tiểu thư, Dư Xán sau này đành nhờ em bao dung, bảo ban thêm nhiều."
Khang Dư Xán tuy đã tiến bộ rất nhiều, nhưng Khang Mộ Lê vẫn thấy cô nàng còn nhỏ tuổi, tính ham chơi còn lớn, cần thêm thời gian để mài giũa. Triệu Vãn Ngôn trầm ổn, hào phóng, ở bên Khang Dư Xán quả thực là bù trừ cho nhau; cô thực lòng hy vọng Vãn Ngôn có thể giúp Dư Xán trở nên chín chắn hơn.
"Vâng ạ."
Cả Triệu Vãn Ngôn và Khang Mộ Lê đều không phải người nhiều lời, sau vài câu xã giao, bầu không khí bỗng im bặt. An Triều liền lập tức phá tan sự im lặng: "Khang cẩu tử, cậu phải mau chóng trưởng thành lên đấy nhé, tớ còn đang đợi được uống rượu mừng của cậu đây!"
"Nhất định, nhất định ạ!"
Nhắc đến chuyện này, Khang Dư Xán lập tức phấn chấn hẳn lên. Sau khi tận mắt chứng kiến hôn lễ của Khang Mộ Lê và An Triều, lòng cô nàng tràn đầy khát khao về tương lai. Cô tự hứa nhất định phải dành cho Triệu Vãn Ngôn một đám cưới thật trọn vẹn, tuyệt đối không thể để thiếu khuyết khoảnh khắc quan trọng này.
Sau đó, hai người tiếp tục đi vòng quanh sảnh tiệc, tìm thấy Trịnh Khiết và Tư Nhiễm để hàn huyên. Vốn dĩ cặp đôi này không có ý định tổ chức đám cưới, nhưng nhìn thấy cảnh ngọt ngào của Khang Mộ Lê và An Triều, Trịnh Khiết bắt đầu nhen nhóm ý định cùng Tư Nhiễm ra nước ngoài tổ chức một hôn lễ kín đáo.
Hai người lại sang trò chuyện với anh em nhà họ Vương một lúc. Cả ngày hôm đó, họ cứ xoay như chong chóng giữa các vị khách mời. Đến khi tiệc tan, cả hai đều đã mệt rã rời.
Khang Mộ Lê mời cả nhà họ An ở lại biệt thự qua đêm; mọi người cũng đã kiệt sức nên đều đồng ý. Sau khi dọn dẹp xong sân vườn thì đã 8 giờ tối. Khang Mộ Lê và An Triều tắm rửa xong xuôi là đổ gục xuống giường.
"Hóa ra làm đám cưới mệt đến thế này!"
An Triều vốn định tối nay nhất định phải tận hưởng một trận, đáng tiếc hiện giờ nàng mệt đến mức chẳng muốn động ngón tay, cảm giác chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
"Vậy em có vui không?"
Khang Mộ Lê cũng mệt không kém. Cô nằm nghiêng trên giường, nhìn An Triều đang nằm dang tay chân thành hình chữ "Đại" (), ánh mắt thêm vài phần nhu tình.
"Vui chứ, vui lắm luôn!"
An Triều quay đầu nhìn Khang Mộ Lê, hào hứng kể: "Chị không thấy đâu, lúc ở giáo đường mẹ em cảm động đến phát khóc luôn ấy."
Nàng cười khanh khách rồi nói tiếp: "Ba em – một người đàn ông thép thế mà cũng sắp khóc, còn anh trai em thì khóc tu tu luôn, ha ha ha!"
An Triều say sưa đếm từng người, Khang Mộ Lê giữ im lặng lắng nghe. Cô nhìn bờ môi nàng mấp máy liên hồi, nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở khi nói đến đoạn cao hứng, chẳng thấy ồn ào chút nào, ngược lại chỉ thấy ngập tràn ấm áp.
"An Triều, sao em không tự nói về mình đi?"
"Dạ?"
"Chị thấy em mắt cũng rưng rưng, sắp khóc đến nơi rồi còn gì."
An Triều: "..." Bộ em không cần thể diện nữa sao?
"Không cho chị nói nữa!"
An Triều phụng phịu, đưa tay nhéo nhẹ vào má Khang Mộ Lê, vặn hỏi: "Chẳng lẽ chị không thấy cảm động sao?"
"Có cảm động."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!