Chương 11: Trêu chọc cô út Khang

Bước sang tháng thực tập thứ ba, An Triều cuối cùng cũng có cơ hội đi công tác lần đầu tiên. Điểm đến lần này là thành phố Lương Thành, mất khoảng ba giờ đồng hồ bay.

Điều khiến An Triều cảm thấy hào hứng hơn cả là thành phần tham gia chuyến đi lần này không chỉ có Trịnh Khiết, chị Linh, Jane và Mạc Hoan, mà còn có sự góp mặt của cả Khang Mộ Lê. Một biệt đội nữ binh xuất quân với mục đích đàm phán về nguồn cung ứng cho nhãn hàng chăm sóc da mới của tập đoàn Ngân Hà tại Lương Thành. Có vẻ như Khang Mộ Lê đặc biệt kỳ vọng vào tiềm năng phát triển của thương hiệu mới này.

Thời đại này nam giới cũng bắt đầu chú trọng chăm sóc da, nhưng xét cho cùng, phái nữ trong bộ phận kinh doanh vẫn am hiểu mảng này hơn cả. Đó là lý do Khang Mộ Lê quyết định triệu tập toàn bộ nhân sự nữ, nhằm đảm bảo mọi người đều có thể nắm bắt nhanh chóng và thấu đáo những nội dung sẽ diễn ra trong cuộc họp.

Sau khi xuống máy bay, cả đoàn trở về khách sạn để nghỉ ngơi. An Triều được xếp ở cùng phòng với Mạc Hoan, chị Linh ở cùng Jane, còn Trịnh Khiết và Khang Mộ Lê chia sẻ một phòng. Khang Mộ Lê thông báo rằng ngày mai công việc mới chính thức bắt đầu, vì thế mọi người đều có đủ thời gian để hồi phục thể lực. Riêng An Triều, ngay khi vừa về đến khách sạn, nàng đã đi tắm rửa rồi lăn ra ngủ thiếp đi một mạch.

Mạc Hoan thấy An Triều ngủ say sưa cũng thiếp đi lúc nào không hay. Thế nên khi Trịnh Khiết đến nhấn chuông, Mạc Hoan vẫn chẳng hề hay biết, chỉ có An Triều là lật đật ra mở cửa với gương mặt vẫn còn vương nét ngái ngủ rã rời.

"Chị Trịnh?"

An Triều vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, lúc mở cửa, cả thân hình nàng cứ tựa hẳn vào tường như muốn lịm đi lần nữa. Những ngày qua liên tục tăng ca, lại thêm kỳ sinh lý sắp đến khiến thể lực của nàng chạm ngưỡng kiệt quệ; lúc này bị đánh thức, nàng không nổi cáu đã là một sự kiềm chế lớn lao.

"Ôi chao, tiểu mỹ nữ của chị, cái bộ dạng mới ngủ dậy này trông đáng yêu quá đi mất."

Vốn sở hữu gương mặt mộc cực kỳ cuốn hút, vẻ mơ màng lúc này lại càng khiến An Triều thêm phần ngây ngô thoát tục, làm Trịnh Khiết nhìn thôi đã thấy mến tay mến chân.

"Hửm..."

An Triều tựa lưng vào tường, đôi mắt khẽ khép hờ, tiếng đáp nhẹ tênh kéo dài như một đứa trẻ đang làm nũng vì ngái ngủ.

"Sao thế? Vẫn còn đang ngủ à?"

Một giọng nói khác đột ngột vang lên khiến An Triều giật mình tỉnh cả người. Nàng đứng thẳng dậy, cố gắng xốc lại tinh thần. Dáng vẻ gượng gạo ấy lọt vào mắt Khang Mộ Lê vừa bước tới, khiến cô không khỏi khẽ mỉm cười.

"Dạ, bên trong còn một vị nữa đang ngủ say như chết kia kìa."

Trịnh Khiết liếc nhìn vào trong phòng, Mạc Hoan chỉ lộ ra mỗi hai bàn chân bất động trên giường, có vẻ đang chìm sâu vào giấc nồng.

"Khang tổng."

An Triều lúc này đã tỉnh táo hẳn. Nàng nhận ra Khang Mộ Lê đang diện chiếc sơ mi trắng khoác ngoài áo hai dây cùng màu, cô hờ hững để mở hai chiếc cúc áo, tay áo dài xắn cao đầy phóng khoáng. Kết hợp với chiếc quần jeans ôm dáng, trông cô vừa năng động lại không kém phần gợi cảm.

Dù cùng là phái nữ nhưng An Triều vẫn không nhịn được mà nhìn đến ngẩn ngơ. Khang Mộ Lê thực sự rất đẹp, vóc dáng lại chuẩn đến từng đường nét, thử hỏi có ai lại không đem lòng yêu mến người phụ nữ này cơ chứ?

"Xin lỗi vì đã làm phiền em, em có muốn ra ngoài dùng bữa tối không?"

Dẫu An Triều đã cố tỏ ra tỉnh táo nhưng không khó để nhận ra vẻ mệt mỏi trên gương mặt thanh tú của nàng, trông nàng lúc này mỏng manh như một đóa hoa vừa chợp mắt sau cơn mưa.

"Dạ có, em ra ngay đây ạ."

Thú thật, An Triều chỉ muốn nằm bẹp tại chỗ nhưng đích thân sếp tổng đã ngỏ lời mời, nàng làm sao có thể từ chối. Hơn nữa, được dùng bữa cùng hai đại mỹ nhân, dù chưa ăn cũng đã thấy mãn nhãn rồi, dại gì mà không đi.

An Triều nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi xách túi ra cửa. Khang Mộ Lê và Trịnh Khiết đang đứng chờ nàng ngoài hành lang.

"Đi thôi nào."

Trịnh Khiết khoác lấy tay An Triều kéo đi. Nàng khẽ nhìn quanh rồi hỏi: "Chỉ có ba chúng ta thôi ạ?"

"Ừ, mấy cô nàng kia đều ngủ say rồi, có gọi thế nào cũng chẳng tỉnh nổi."

An Triều thầm thở dài. Nàng vốn rất thắc mắc vì sao có những người lại có thể ngủ say đến mức đó. Giờ thì hay rồi, nàng rơi vào thế khó xử khi phải đi ăn riêng với cả cấp trên lẫn lãnh đạo trực tiếp, áp lực thật chẳng hề nhỏ.

"Em có lộc ăn rồi nhé, Khang tổng bảo sẽ chiêu đãi hải sản. Thích ăn gì cứ gọi, đừng khách sáo với cô ấy."

Nghe Trịnh Khiết nói, Khang Mộ Lê chỉ mỉm cười như ngầm đồng ý. An Triều nhìn nghiêng gương mặt cô, cảm giác vi diệu ấy lại một lần nữa dâng lên trong lòng. Nàng thực sự rất muốn tống khứ hai chữ "dượng út" ra khỏi đại não ngay lập tức!

Lương Thành giáp biển nên hải sản ở đây nổi tiếng là cực phẩm, ai đến đây cũng nhất định phải thưởng thức một lần. Vì đã ghé thăm nơi này nhiều lần, Khang Mộ Lê dẫn họ đến một nhà hàng cô ưng ý nhất và đặt phòng riêng để cả nhóm có thể thoải mái dùng bữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!