Ra khỏi cửa lớn hiệp hội, liền nhìn thấy Mặc Sĩ Thần đang khoe khoang huy chương của hắn với Tiết Tử Hạo, hai người nhìn thấy Gia Cát Minh Nguyệt đi ra, đều ân cần chào hỏi: "Thế nào? Qua chứ?"
Gia Cát Minh Nguyệt lấy huân chương ra quơ quơ: "Đương nhiên qua. Hiện tại ta muốn đến cửa hàng mua vật liệu."
"Há há, làm dược tề sao?" Tiết Tử Hạo có chút hưng phấn hỏi.
"Đúng đấy. Các ngươi có đi hay không?" Gia Cát Minh Nguyệt hỏi, suy nghĩ một chút lại nói, "Ta nói trước, ta không có nhiều tiền đâu. Nếu như làm ra dược tốt, sẽ bán cho ngươi. Muốn kiếm lời từ ngươi. Chẳng qua, nếu ngươi chi tiền mua vật liệu, thì sẽ không lấy tiền."
Tiết Tử Hạo và Mặc Sĩ Thần trợn mắt lên nhìn Gia Cát Minh Nguyệt.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy mỹ nữ nghèo bao giờ sao?" Gia Cát Minh Nguyệt cũng trợn mắt lên, trừng lại.
"Ngươi lại nghèo đến mức này?" Tiết Tử Hạo có chút khó mà tin nổi, hỏi.
"Ta là con gái rơi của gia tộc, là sỉ nhục của bọn họ. Không để ta bị đói chết đã coi như hết lòng. Ta lấy hết tiền ăn ra để trả phí khảo hạch rồi. Hiện tại không có tiền rất bình thường đúng không? Bọn họ căn bản không nghĩ đến việc ta có thể tham gia khảo hạch Triệu Hoán Sư, cho nên tất nhiên không đưa chi phí khảo hạch." Gia Cát Minh Nguyệt nhún vai, nói mà không thèm để ý.
Nhưng mà, Tiết Tử Hạo và Mặc Sĩ Thần nghe xong những lời này, sắc mặt của hai người đều thay đổi. Bọn họ chưa từng gặp người nào có thể thẳng thắn nói ra những chuyện khó mở miệng như vậy. Phút chốc, hai người đều cảm thấy chua chát trong lòng.
"Gia Cát, thực xin lỗi..." Tiết Tử Hạo nhìn khuôn mặt Gia Cát Minh Nguyệt, cắn cắn môi, có chút luống cuống nói xin lỗi. Trong lòng thầm nghĩ tuy Gia Cát Minh Nguyệt ngoài mặt tỏ ra không thèm để ý như vậy, nhưng trong lòng nhất định rất khổ sở.
"Gia Cát, ngươi không có tiền ta sẽ mời ngươi ăn cơm." Mặc Sĩ Thần vỗ ngực nói.
"Đừng nói xin lỗi, xin lỗi là vô dụng." Sắc mặt Gia Cát Minh Nguyệt trở nên nghiêm túc, nhìn Tiết Tử Hạo trầm giọng nói, "Một câu xin lỗi là một câu vô dụng nhất. Khi ngươi làm sai chuyện, không nên nghĩ chỉ cần một câu xin lỗi ngoài miệng là có thể đền bù xong. Như vậy không có bất kỳ ý nghĩa gì. Việc ngươi cần làm chính là dùng hành vi để bù đắp khuyết điểm của ngươi."
"Ừ, ta hiểu rồi." Tiết Tử Hạo gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, trong lòng càng thêm áy náy.
"Cho nên, giao túi tiền của ngươi ra đây. Tiền mua vật liệu ngươi trả hết." Gia Cát Minh Nguyệt lại bật cười "phốc" một cái, thò tay vỗ vai Mặc Sĩ Thần, lại bổ sung, "Vì để an ủi tâm hồn bị tổn thương của ta, Mập mạp mời ta ăn cơm."
"Hả?" Tiết Tử Hạo và Mặc Sĩ Thần trong phút chốc còn chưa hồi phục lại tinh thần, chỉ ngây ngốc nhìn Gia Cát Minh Nguyệt. Mới vừa rồi còn có vẻ khó chịu như vậy, thế mà bây giờ lại là thế này, chuyển biến quá nhanh rồi đó? Chênh lệch lớn như vậy khiến cho bọn họ không thể thích nghi ngay được.
"Được rồi, ta cũng không cảm thấy đau thương buồn bã, các ngươi đau thương cái gì? Đi một chút, mua vật liệu, sau đó ăn cơm." Trên mặt Gia Cát Minh Nguyệt tỏa ra nụ cười rạng rỡ, khiến cho Tiết Tử Hạo và Mặc Sĩ Thần nhìn đến ngây người.
"Được, đi, mua vật liệu trước. Ta cống hiến toàn bộ tiền tiêu vặt." Tiết Tử Hạo móc túi tiền ra, dùng sức lắc lắc.
"Ừm, phải ăn một bữa tiệc lớn để chúc mừng chúng ta thông qua khảo hạch!" Mặc Sĩ Thần cũng nắm chặt hai tay, dùng sức gật đầu.
Gia Cát Minh Nguyệt cũng cười lên, gật gật đầu, ba người tiến về phía cửa hàng lớn nhất trong thành.
Đến cửa hàng, Gia Cát Minh Nguyệt bắt đầu chọn mua vật liệu, đều lựa chọn những vật liệu cơ sở nhất. Cửa hàng này, là cửa hàng lớn nhất trong thành Thương Phong Thành, ông chủ là một người đàn ông trung niên, đang lười biếng ngủ gà ngủ gật trên quầy hàng. Nhìn thấy có khách đến mà mí mắt cũng không thèm nâng lên chút nào, chỉ lầm bầm mấy câu: "Tùy tiện xem, tùy tiện chọn. Mọi thứ đều ở đây."
Nói xong, liền tiếp tục ngủ gà ngủ gật.
"Hứ, không nhiệt tình một chút nào." Mặc Sĩ Thần nói thầm.
Gia Cát Minh Nguyệt lại không nhiều lời, mà là nghiêm túc chọn vật liệu, người phục vụ trong cửa hàng cũng có bộ dáng lười biếng như ông chủ, Gia Cát Minh Nguyệt muốn thứ gì, hắn chỉ ngáp dài rồi lấy ra cho Gia Cát Minh Nguyệt, cũng không nói thêm.
Mua đồ xong, lúc tính tiền ông chủ mới mở mắt ra, tính toán giá cả: "Ba kim tệ lẻ bảy đồng."
"Này, ông chủ, lẻ có bảy đồng mà ngươi cũng không bớt được sao?" Tiết Tử Hạo bất mãn mở miệng.
"Bảy đồng thì làm sao? Không mua thì thôi." Ông chủ liếc Tiết Tử Hạo, lạnh nhạt nói.
Tiết Tử Hạo hừ lạnh một tiếng, rất là khó chịu, thế nhưng vẫn bỏ tiền ra thanh toán. Ba người ra khỏi cửa lớn của cửa hàng, Tiết Tử Hạo lắc lắc túi tiền trống rỗng trong tay, thở dài: "Ôi, lúc này ta cũng nghèo rồi. Ông chủ này thực sự là con ma giữ của, chờ đóng cửa đi."
"Cũng không có cách nào mà, trong thành chỉ có nhà này có đầy đủ vật liệu nhất thôi." Mặc Sĩ Thần buông tay tỏ vẻ bất đắc dĩ.
"Mặc kệ, mua đủ đồ rồi, ta về nhà trước đây. Luyện chế xong ta đưa cho ngươi nha." Gia Cát Minh Nguyệt xách theo một túi vật liệu, liền gấp gáp muốn trở về nhà.
"Ừm. Đến lúc đó gặp ở trường nhé." Tiết Tử Hạo mở miệng chào tạm biệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!