"Vậy được, đợi khảo hạch xong ta đi mua một ít vật liệu." Gia Cát Minh Nguyệt nghĩ một chút, lại nói "Vật liệu thì phải đi mua, dụng cụ đơn giản trong nhà ta có. Một lát nữa ta xem lại xem còn thiếu gì nữa không."
"Oa, Gia Cát, ngươi biết luyện kim từ bao giờ vậy? Sao chúng ta không biết?" Mặc Sĩ Thần kinh ngạc hỏi.
"Trước kia lúc nhàm chán đã xem qua một chút. Chẳng qua, sao các ngươi có thể biết được? Trước kia các ngươi cũng không có nói chuyện với ta." Gia Cát Minh Nguyệt khinh bỉ nhìn Mặc Sĩ Thần.
Mặc Sĩ Thần cúi đầu xuống không nói gì, có chút ủ rũ. Trước đây, ở trường học, Gia Cát Minh Nguyệt cũng không có mấy ai nói chuyện cùng, lại càng không có bạn bè. Gia Cát Minh Nguyệt một người bạn cũng không có đấy!
"Được rồi, Mập Mạp, chúng ta bây giờ không phải đang nói chuyện sao?" Gia Cát Minh Nguyệt nhìn Mập Mạp uể oải, có chút không đành lòng mở miệng. Kỳ thật cũng không trách Mặc Sĩ Thần được, trước kia Gia Cát Minh Nguyệt chính là một người quái gở. Chẳng qua, đối với vấn đề luyện kim, Gia Cát Minh Nguyệt ngược lại không có nói sai, Gia Cát Minh Nguyệt trước kia vào lúc nhàn rỗi đã học qua một chút luyện kim cơ bản nhất.
Cho nên trong nhà có dụng cụ đơn giản nhất, cách điều chế cơ bản nàng cũng biết một ít. Nhưng mà luyện kim thật sự quá gân gà mà lại lãng phí thời gian, sau cùng, Gia Cát Minh Nguyệt không học tiếp nữa rồi.
"Ừ, Gia Cát, bây giờ chúng ta còn phải đi tham gia khảo hạch sơ cấp Triệu Hoán Sư đấy." Mặc Sĩ Thần nghe xong, tinh thần tỉnh táo, hai mắt sáng long lanh, gật đầu nói phụ họa.
"Ừm. Đợi khảo hạch xong chúng ta đi mua chút vật liệu." Gia Cát Minh Nguyệt nói xong, nhìn cửa lớn của hiệp hội Triệu Hoán Sư một chút, cửa lớn rất có khí thế, hơn nữa hôm nay còn rất náo nhiệt. Ngày hôm nay, người tới tham gia khảo hạch sơ cấp Triệu Hoán Sư cũng không ít, đều là những đệ tử ngày hôm qua thành công triệu hồi ra ma sủng.
"Ta chờ các ngươi ở bên ngoài nha. Các ngươi nhất định đều phải thông qua khảo hạch đó." Tiết Tử Hạo lưng mang cung tên, đi sang phía bên cạnh hiệp hội, ngồi ở bên bồn hoa.
"Ừm, lát nữa gặp." Tiết Tử Hạo nắm tay, "Yên tâm, chúng ta đều sẽ thông qua."
Gia Cát Minh Nguyệt chỉ nhàn nhạt gật nhẹ đầu, sau đó cất bước đi vào cửa lớn của hiệp hội.
Đội ngũ tham gia khảo hạch đã xếp hàng rất tốt rồi, trong đại sảnh có người phụ trách đăng ký cùng thu phí. Đăng ký và thu phí xong mới được phép bước vào bên trong để tiến hành khảo hạch.
Một hồi sau, đến lượt Gia Cát Minh Nguyệt.
"Một kim tệ." Người phụ trách đăng ký là một người trung niên nét mặt khô khan, hắn thản nhiên nói câu đó xong thì đã đưa tay ra.
Thực là mụ nội nó đắt (=,=)! Gia Cát Minh Nguyệt oán thầm trong lòng. Gia đình bình thường chi tiêu trong một năm cũng chỉ hết khoảng hai mươi kim tệ. Khảo hạch sơ cấp Triệu Hoán Sư này lại bắt giao một kim tệ.
Nộp xong kim tệ, người trung niên mới lười biếng hỏi: "Tên, tuổi."
"Gia Cát Minh Nguyệt, mười sáu tuổi." Gia Cát Minh Nguyệt trả lời.
Người trung niên kia nghe thấy tên Gia Cát Minh Nguyệt, nét mặt vẫn luôn không lộ vẻ gì cuối cùng cũng thay đổi, hắn chợt ngẩng đầu nhìn Gia Cát Minh Nguyệt từ đầu đến chân, trong mắt có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì nữa, mà là vùi đầu đăng ký cho Gia Cát Minh Nguyệt xong, sau đó nói: "Từ phía sau ta đi vào, rẽ phải vào gian phòng số ba." Lúc này, giọng điệu của người trung niên đã không còn cứng nhắc như trước nữa rồi.
Gia Cát Minh Nguyệt khẽ gật đầu, nói một tiếng cảm ơn, rồi lướt qua người trung niên mà đi.
Phía sau đột nhiên lại truyền đến giọng nói của Mặc Sĩ Thần: "Gia Cát, cố gắng lên nha! Nhất định phải thông qua đó. Đợi khảo hạch xong, ta mời ngươi ăn cơm."
Gia Cát Minh Nguyệt hơi dừng bước chân, quay đầu lại, trên mặt lộ vẻ tươi cười: "Nhất định. Mập Mạp, ngươi cũng phải qua đó."
"Ừm!" Mặc Sĩ Thần dùng sức gật đầu, cũng cười tươi như hoa.
Gia Cát Minh Nguyệt cười cười, quay đầu, đi về phía gian phòng số ba theo như lời người trung niên nói.
Một hành lang thật dài, hai bên đều bảng hiệu ghi số phòng. Gia Cát Minh Nguyệt đẩy cửa phòng số ba ra, liền nhìn thấy bên trong có một nam tử trung niên gầy nhom đang vùi đầu viết cái gì đó. Nghe thấy tiếng bước chân đi vào, hắn cũng không ngẩng đầu lên, tùy ý nói: "Đứng ở giữa đi, triệu hoán ma sủng của ngươi."
Gia Cát Minh Nguyệt nghe vậy, đứng ở chính giữa, tập trung tư tưởng thấp giọng niệm chú ngữ, triệu hồi ra vẹt mập.
"Ôi ôi! Chủ nhân, ta đang ngâm mình trong suối nước nóng mà, sao ngươi lại gọi ta ra đúng lúc này chứ? Ta suýt chút nữa thì mất hết rồi!" Mập vẹt vừa xuất hiện đã oa oa réo lên không ngừng.
Nam tử trung niên gầy gò kia kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía vẹt mập vừa xuất hiện. Đây, là ma sủng mà người tới tham gia khảo hạch vừa triệu hồi ra?
"Ngươi câm miệng cho ta!" Gia Cát Minh Nguyệt nhẹ nhàng nhảy lên, một tay túm lấy vẹt mập kéo xuống dưới, ôm vào trong lòng.
"Đây là ma sủng của ngươi?" Nam tử trung niên kia chính là giám khảo hôm nay, nhíu mày nghi ngờ hỏi.
"Vâng." Gia Cát Minh Nguyệt gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!