Mọi người, bao gồm cả chính Lăng Phi Dương cũng cho rằng đáp án sẽ là khẳng định. Nhưng mà, kết quả thường ngoài dự đoán.
"Không có." Giọng Gia Cát Minh Nguyệt rất bình thản.
"Cái gì?" Trong thời gian ngắn, Lăng Phi Dương còn chưa phục hồi lại tinh thần.
"Ngươi không có vinh hạnh kia! Chính là ta từ chối, rõ chưa? Cần ta nói lại một lần nữa không?" Gia Cát Minh Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi nói ra, "Ta từ chối giao phía sau lưng ta cho người như ngươi. Giao ột người ta không tín nhiệm, cũng không tín nhiệm ta."
Lăng Phi Dương khẽ nhếch môi mỏng, ngốc ngay tại chỗ. Gia Cát Minh Nguyệt trả lời, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn! Vào lúc này Lạc Kinh Phong cũng đã chạy tới, nghe thấy hai người đối thoại, hắn hơi nhíu mày, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Gia Cát Minh Nguyệt, trở nên trầm mặc, nhưng trong lòng là phức tạp không thôi.
Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo trợn mắt lên nhìn cảnh này.
Vừa nãy, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Gia Cát Minh Nguyệt cũng không quan tâm những người này, mà là quay đầu nhìn về phía Mặc Sĩ Thần, khẽ mỉm cười: "Mập mạp, không phải ngươi vừa mời ta ăn cơm sao? Đi thôi."
"Hả? À à, ừ, ta mời ngươi ăn cơm đây!" Mặc Sĩ Thần lấy lại tinh thần, vô cùng mừng rỡ, gật đầu liên tục.
"Vậy đi thôi." Gia Cát Minh Nguyệt cười xán lạn, buông tay ra, vẹt béo liền bình bịch bay lên ngồi trên đầu nàng. Trước khi đi, vẹt béo còn dùng đôi mắt nhỏ xíu của nó, khinh bỉ liếc Lăng Phi Dương vẫn còn đang hóa đá tại chỗ do không thể nào tiếp nhận được sự thật.
Cứ như vậy, ở trong ánh mắt kinh ngạc, khiếp sợ, khó hiểu của mọi người, Gia Cát Minh Nguyệt, Mặc Sĩ Thần còn có Tiết Tử Hạo đi ra khỏi cửa học viện. Mà Lăng Phi Dương vẫn chưa có lấy lại tinh thần, ngơ ngác đứng tại chỗ. Lạc Kinh Phong nhún vai, tiến lên vỗ vỗ bả vai của hắn: "Phi Dương, tỉnh lại đi, mọi người đi rồi."
Lăng Phi Dương lúc này mới lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía Gia Cát Minh Nguyệt đã rời đi, thế nhưng chỉ nhìn thấy một bóng lưng ngay thẳng.
"Nàng, lại từ chối ta làm Thủ Hộ Sư cho nàng?" Lăng Phi Dương thực sự là không thể tin tưởng.
"Ha ha, Lăng thiếu gia chưa bao giờ bị nữ nhân từ chối ơi, xin hỏi hiện tại ngài cảm thấy thế nào?" Lạc Kinh Phong nhìn vẻ mặt khó mà tin nổi của Lăng Phi Dương, không nhịn được trêu chọc. Thế nhưng trong lòng đã thoáng buông lỏng. Cũng may là đối phương từ chối, bằng không còn không biết phải làm thế nào cho xong.
Lăng Phi Dương liếc nhìn bộ dạng cười trên sự đau khổ của người khác của Lạc Kinh Phong, cắn răng nhả ra một câu: "Chớ chọc ta, hiện tại tâm tình ta rất không tốt."
Lạc Kinh Phong nén cười, không có đi kích thích hắn nữa. Hắn biết rõ, nếu lại bị kích thích, người nào đó lòng tự ái mạnh đến mức không còn gì để nói nhất định sẽ rút kiếm chỉ thẳng vào mặt hắn ngay tại đây luôn. Hắn là cung thủ, không phải là kiếm sĩ, tác chiến ở khoảng cách gần không phải là sở trường của hắn. Nếu như động thủ với Lăng Phi Dương ở khoảng cách gần như vậy, người chịu thiệt chính là hắn.....
Trong thời gian ngắn, sự việc Lăng Phi Dương bị Gia Cát Minh Nguyệt từ chối trở thành Thủ Hộ Sư, bị truyền khắp toàn bộ học viện, gây ra sóng to gió lớn.
Mà đương sự Gia Cát Minh Nguyệt lại không có chút ý thức tự giác nào, hiện tại đang cùng Mặc Sĩ Thần, còn có Tiết Tử Hạo ngồi trong một quán ăn trang trí không tệ. Vẹt béo đã trở về rồi, lần sau Gia Cát Minh Nguyệt lại triệu hoán mới có thể xuất hiện.
"*Bí chế thịt kho tàu, hương cay móng heo, đậu nhự cánh gà, thịt kho đề bàng..." Tiết Tử Hạo nhìn Gia Cát Minh Nguyệt chọn món ăn, khóe miệng giật giật, tất cả đều là thịt! Không có một món rau nào!
*bí chế thịt kho tàu
images
*hương cay móng heo
images
*đậu nhự cánh gà
images
*thịt kho đề bàng
images
"Ngươi chít chít méo mó cái gì, Gia Cát thích ăn là tốt rồi, đúng không?" Mặc Sĩ Thần mang một đầu heo sưng vù, cười nịnh nọt.
"Đa tạ ngươi nha Mập Mạp, ta đã rất lâu không được ăn một bữa thật ngon rồi." Gia Cát Minh Nguyệt không tỏ vẻ sĩ diện chút nào, mở miệng cười nói cám ơn. Nàng chính là mỗi bữa không có thịt ăn sẽ không vui, ngày nào cũng phải ăn thịt. Nhưng là từ hôm qua tỉnh lại đến giờ, một miếng thịt cũng chưa được ăn! Điều này làm cho nàng buồn bực không thôi. Nguyên nhân ở ngay trên người hai hạ nhân Gia Cát gia thuê.
Gia Cát gia đối với đứa con rơi là nàng không thèm quan tâm, cho nên đã đuổi nàng đến tòa thành nhỏ này, tùy tiện thuê hai hạ nhân chăm sóc nàng. Tiền phí sinh hoạt mỗi tháng đều giao cho hai hạ nhân kia, bởi vì trước đây Gia Cát Minh Nguyệt là một người tự ti nhút nhát, nên không dám so đo những chuyện này. Hai hạ nhân kia liền ác nô ức hiếp chủ, lừa gạt không ít tiền. Thức ăn cho Gia Cát Minh Nguyệt cơ bản đều là rau xanh canh suông. Sáng nay vội vàng tới tham gia nghi lễ triệu hoán, chưa kịp xử lý việc này. Đợi lát nữa trở lại lại thu thập hai kẻ hạ nhân gan to bằng trời kia. Gia Cát Minh Nguyệt thầm hạ quyết tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!