Gia Cát Minh Nguyệt muốn nói với Mặc Sĩ Thần về chuyện đám người truy sát La Kiêu kia.
Mặc Sĩ Thần nghe xong cũng biến sắc.
"Nói chung, tất cả phải cẩn thận. Tạm thời không cần hành động. Chờ ta hỏi Lâm Ngữ Hàn một chút, để hắn hỏi thăm xem mấy người truy sát La Kiêu rốt cuộc là ai đã." Gia Cát Minh Nguyệt dặn đi dặn lại.
"Đã rõ." Mấy người Mặc Sĩ Thần đều gật gật đầu.
"Mập mạp, nguy cơ lần này của gia tộc ngươi chắc là đã qua rồi chứ? Lúc nào đến học viện?" Gia Cát Minh Nguyệt hỏi.
"Qua mấy ngày nữa đã, chờ thợ thủ công Lâm thiếu chủ phái tới bắt đầu tiếp nhận sản xuất, ta cũng có thể đi học viện." Mặc Sĩ Thần vui sướng nói, "Lần này thì tốt rồi. Gia gia và mọi người cũng không phải rầu rĩ nữa."
"Có phải Bàng gia và Ngô gia đã liên thủ, chuẩn bị đả kích các ngươi thật không ? Ta nghe nói hai nhà này muốn kết thân?" Gia Cát Minh Nguyệt hỏi.
Nụ cười trên mặt Mặc Sĩ Thần hơi ngưng lại, cau mày: "Đúng thế. Cửa ải khó khăn lần này đã qua, nhưng đằng sau vẫn còn khó khăn." Nói xong, Mặc Sĩ Thần lại nắm tay rít gào một tiếng, "Chẳng qua, ta sợ bọn họ sao? Đến thì đến!"
"Lúc nào có yêu cầu hỗ trợ gì thì nói một tiếng." Gia Cát Minh Nguyệt nói.
"Ừ, Minh Nguyệt, lần này thật sự cảm ơn ngươi. Nhưng mà, ta thật tò mò ngươi nói thế nào để đả động Lâm Ngữ Hàn." Mặc Sĩ Thần ánh mắt lấp lánh nhìn Gia Cát Minh Nguyệt đầy kính nể.
"Bởi vì ta đã cứu hắn, sau đó hắn đáp ứng ta, sau này ta có việc tìm hắn hỗ trợ, chỉ cần trong phạm vi năng lực của hắn, thì nhất định sẽ giúp ta." Gia Cát Minh Nguyệt giải thích.
"Thì ra là như vậy." Mặc Sĩ Thần gật đầu thật mạnh, sau đó bắt đầu tiếp cận, "Đại ân đại đức của Minh Nguyệt tiểu thư, ta không có gì báo đáp..."
Mặc Sĩ Thần còn chưa kêu gào xong, đã bị Lăng Phi Dương nắm lấy cổ áo, trực tiếp ném hắn ra ngoài: "Biến về đi, tên béo đáng chết. Mau chóng xử lý chuyện trong nhà thật tốt, có việc cần giúp đỡ lại đi tìm chúng ta."
Mặc Sĩ Thần ngã xuống đất, lầm bầm đứng lên, xoa xoa cái mông bị đau, chào tạm biệt mọi người xong, đi về nhà. Thực tế hắn vẫn còn rất nhiều chuyện bận rộn. Tiết Tử Hạo hiển nhiên là ở lại dạy Đoan Mộc Huyên bắn cung, thuận tiện ăn chực cơm, hắn hùng hồn tuyên bố cơm tối chính là tiền công của hắn.
Mấy ngày sau, một nhóm thợ thủ công của Lâm thị thương hội từ thành Đông Hoa đi tới thành Thương Phong, chính thức vào ở trong xưởng rèn của Mặc Sĩ gia, bắt đầu tiếp nhận đơn đặt hàng của hoàng thương, chế tạo vũ khí cho quân khố, quá vài ngày, nhóm thợ thủ công Lâm Ngữ Hàn điều tới từ kinh thành cũng đến nơi, bắt đầu gia tăng tốc độ chế tạo vũ khí.
Cuối cùng cũng giao phó quân nhu đúng hạn, Mặc Sĩ gia đã có thể thở phào một hơi.
Bàng gia và Ngô gia vẫn còn tiếp tục liên thủ đả kích, Mặc Sĩ gia đang toàn lực ứng đối. Lúc này tranh đấu giữa ba nhà càng ngày càng gay cấn tột độ.
Hôm nay là cuối tuần, Mặc Sĩ Kính Đức mang theo Mặc Sĩ Dật Sơn cùng Mặc Sĩ Thần tự mình tới cửa cảm tạ Gia Cát Minh Nguyệt. Ngoại trừ rất nhiều lễ vật, Mặc Sĩ Kính Đức cũng rất chân thành xin lỗi, hi vọng Gia Cát Minh Nguyệt bỏ qua cho thái độ lúc trước của hắn.
"Gia Cát tiểu thư, xin hãy tiếp thu ta áy náy. Tha thứ cho ta lúc đó vô lễ." Thái độ của Mặc Sĩ Kính Đức vô cùng thành khẩn.
"Lão gia tử, ta cũng không để ý." Gia Cát Minh Nguyệt cười cười, "Tuy rằng hiện tại Lâm thị thương hội đã giải quyết vấn đề trước mắt của mọi người, thế nhưng Bàng gia và Ngô gia, ta nghe Mặc Sĩ Thần nói động tác của bọn họ càng táo bạo hơn nhiều."
"Đúng thế." Mặc Sĩ Kính Đức cau mày, có chút phiền lòng nói, "Hai nhà này gần đây ngáng chân chúng ta không ít. Chẳng qua, chúng ta cũng không để cho bọn họ dễ chịu."
"Gia Cát tiểu thư, nếu như không chê, xin hãy theo chúng ta hồi phủ, ta sai người bày tiệc." Mặc Sĩ Kính Đức có chút thấp thỏm, hắn không dám khẳng định Gia Cát Minh Nguyệt sẽ đồng ý. Dù sao lúc trước hắn đối xử với Gia Cát Minh Nguyệt tệ như vậy. Mặc Sĩ Thần cũng tha thiết mong chờ nhìn Gia Cát Minh Nguyệt.
Gia Cát Minh Nguyệt cười cười, đứng lên: "Lão gia tử nhiệt tình như vậy, làm sao ta có thể mất hứng?"
Mặc Sĩ Kính Đức rốt cuộc yên lòng, cũng đứng lên: "Xe ngựa đã ở bên ngoài. Gia Cát tiểu thư, xin mời."
Ở trong sân, Gia Cát Minh Nguyệt hướng về phía sân viện bên cạnh kêu một tiếng: "Phi Dương, đi, ăn cơm."
Sau một khắc, trong ánh mắt kinh ngạc của Mặc Sĩ Kính Đức và Mặc Sĩ Dật Sơn, Lăng Phi Dương tiêu sái phóng qua tường đến, đứng ở trước mặt bọn họ.
Lúc này Mặc Sĩ Kính Đức đã có kinh nghiệm, hắn hiểu được, nếu muốn Lăng Phi Dương đối với hắn tốt, thì thái độ của hắn đối với Gia Cát Minh Nguyệt phải tốt. Vì vậy, Mặc Sĩ Kính Đức mỉm cười mời Gia Cát Minh Nguyệt lên xe ngựa. Lăng Phi Dương im lặng đi theo sau.
Hai chiếc xe ngựa chậm rãi rời xa ngôi nhà của Gia Cát Minh Nguyệt, đi về phía Mặc Sĩ gia bước.
"Minh Nguyệt, ông già kia lúc này cười tươi như hoa cúc, trái ngược hoàn toàn như vậy thoạt nhìn thật khó chịu." Lăng Phi Dương cùng Gia Cát Minh Nguyệt ngồi trên một chiếc xe ngựa trên, nói thầm.
"Ông ta là gia gia của Mập mạp, xem mặt mũi Mập mạp lớn như vậy, không tính toán với hắn." Gia Cát Minh Nguyệt mỉm cười nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!