Chương 47: Ta Vốn Dĩ Không Muốn Đến

"Minh Nguyệt, Chuột nhắt, Phi Dương, sao các ngươi lại đến đây ?" Không bao lâu sau, Mặc Sĩ Thần đã đi ra nghênh tiếp bọn họ, chỉ có điều nét mặt Mặc Sĩ Thần tỏ rõ vẻ mỏi mệt, trong mắt toàn là tơ máu.

"Mấy ngày chưa thấy ngươi, hơi lo lắng, cho nên tới xem một chút." Gia Cát Minh Nguyệt nói.

"Đi thôi, chúng ta vào bên trong nói chuyện." Mặc Sĩ Thần dẫn ba người đi vào trạch viện.

Vừa vào đại trạch Mặc Sĩ gia, Gia Cát Minh Nguyệt và Tiết Tử Hạo liền cảm thấy một bầu không khí ngột ngạt rất rõ ràng, dọc theo đường đi nhìn thấy mỗi một tộc nhân hoặc là hạ nhân của Mặc Sĩ gia, trên mặt họ đều mang theo sự sầu lo và căng thẳng không cách nào che giấu.

"Đúng rồi, các ngươi còn chưa ăn cơm chứ?" Mặc Sĩ Thần hỏi.

"Vừa ra học viện lập tức tới đây ngay, còn không kịp ăn." Tiết Tử Hạo trả lời.

"Vừa vặn, ta cũng chưa ăn." Mặc Sĩ Thần vừa nói vừa vẫy vẫy tay với một tên hạ nhân.

Hạ nhân kia vội vàng chạy vội tới chờ đợi dặn dò.

"Dặn dò nhà bếp làm cho chúng ta một bàn ăn riêng, nhớ kỹ phải có thịt kho tàu, đầu sư tử, chân giò om tương, những cái khác xem rồi làm đi." Mặc Sĩ Thần nói.

"Vâng, Đại thiếu gia!" Hạ nhân xoay người rời đi.

"Aizz!" Mặc Sĩ Thần thấy hạ nhân rời đi, thở dài, lộ ra mấy phần buồn rầu.

"Sự việc rất nghiêm trọng sao?" Tiết Tử Hạo hỏi. Từ cửa phòng được canh giữ nghiêm ngặt cùng với vẻ mặt nghiêm trọng của mọi người, lời đồn đại bên ngoài e rằng đại đa số đều là sự thật, lần này Mặc Sĩ tộc đối mặt nguy cơ không nhỏ.

"Chỉ sợ còn nghiêm trọng hơn so với các ngươi nghĩ." Mặc Sĩ Thần cười khổ một cái, nói tiếp, "Chuyện mỏ quặng, phố chợ cùng tửu lâu của chúng ta gặp rắc rối các ngươi đều biết chứ?"

"Ừm." Gia Cát Minh Nguyệt và Tiết Tử Hạo đồng loạt gật gật đầu.

"Những thứ này kỳ thực đều không là gì, bằng vào nội tình của Mặc Sĩ gia chúng ta, chút việc mờ ám ấy còn không gây thiệt hại được cho chúng ta , còn những việc đả thương đệ tử trong tộc này, chẳng qua chỉ muốn quấy nhiễu sự chú ý của chúng ta mà thôi, đều không tính là gì cả." Mặc Sĩ Thần thân là người thừa kế của tông tộc, mưa dầm thấm đất, sự hiểu biết quả nhiên thỏa đáng hơn nhiều so với những người khác, cũng nhìn xa trông rộng hơn, những nguy cơ trong mắt người khác, dưới cái nhìn của hắn căn bản không đáng nhắc tới.

" Như vậy phiền phức chân chính là cái gì?" Gia Cát Minh Nguyệt nhanh chóng tiếp lời.

"Rất nhiều người không biết, những chuyện làm ăn Mặc Sĩ gia chúng ta kiếm được nhiều tiền nhất, ngoại trừ Mỏ quặng và Tửu lâu, còn có xưởng rèn đúc, xưởng rèn đúc của Mặc Sĩ gia chuyên chế tạo vũ khí thiết giáp, khắp thủ đô Đan Lăng cũng được đặt ở hàng đầu, chỉ là bởi vì thực lực không đủ, do đó vẫn không thể tiếp nhận được chuyện làm ăn của hoàng thương."

Nói tới đây Mặc Sĩ Thần tự hào ưỡn ngực, nói tiếp, "Quãng thời gian trước, chúng ta kêu gọi lực lượng của toàn tộc, đem thế chấp hơn một nửa sản nghiệp của gia tộc, rốt cục cùng cũng ký được hiệp ước cung cấp quân nhu với thành Thương Phong cùng mấy thành trì phụ cận, phụ trách cung cấp trang bị rèn đúc của trọng kỵ binh cho quân khố trong ba năm, một khi hoàn thành xong hiệp ước này, Mặc Sĩ gia chúng ta, ở thành Thương Phong chính là độc đại( độc quyền, duy nhất)."

"Vậy... Là chỗ quân nhu xảy ra vấn đề? Hoặc là chỗ thế chấp xảy ra vấn đề?" Chuyện về sau đã không cần Mặc Sĩ Thần nói tiếp, Gia Cát Minh Nguyệt cũng đoán được nhất định là chuyện này xảy ra biến cố.

"Đều không phải, là tự chúng ta xảy ra vấn đề, mấy ngày nay thợ thủ công của xưởng rèn đúc cứ lần lượt ra đi hết, mới đầu chỉ là trợ thủ, bây giờ ngay cả những thợ thủ công lâu đời của Mặc Sĩ gia đều bảo phải đi, cứ theo đà này, đừng nói cái gì mà đơn đặt hàng của hoàng gia, e rằng ngay cả xưởng rèn cũng phải trực tiếp đóng cửa." Mặc Sĩ Thần buồn rầu nói.

"Là Bàng gia cùng Ngô gia làm sao?" Tiết Tử Hạo hỏi.

"Còn phải nói sao, cũng không biết bọn họ dùng thủ đoạn gì, thậm chí ngay cả những lão thợ thủ công đều đào đi được, còn có một tháng nữa là đến kỳ hạn giao hàng rồi, đến lúc đó nếu như không thể giao hàng đúng thời hạn, hơn một nửa sản nghiệp của Mặc Sĩ gia cũng xong đời, may mắn một chút, thực lực đẳng cấp trực tiếp rớt xuống thành gia tộc nhỏ yếu nhất trong thành Thương Phong, vận may không tốt, ngay cả thành Thương Phong cũng không còn chỗ cho Mặc Sĩ gia chúng ta đặt chân."

Mặc Sĩ Thần lắc lắc đầu. Tự hắn cũng biết, Bàng gia cùng Ngô gia đã làm được mấy chuyện bên trên, thì chắc chắn sẽ không cho bọn họ cơ hội thở lấy hơi, nhất định sẽ nhổ cỏ tận gốc không để lại hậu hoạn.

"Có nghĩ tới những biện pháp khác hay không, mời những gia tộc khác hoặc là thương hội giúp đỡ, cùng lắm thì các ngươi nhường lại lợi nhuận, lấy lại đủ vốn rồi nói sau."

"Cái này dĩ nhiên đã thử rồi, mấy ngày nay ông nội và phụ thân ta đều đến cầu viện những gia tộc khác và các thương hội, nhưng mà giờ đây những người tinh tường đều nhìn ra tình hình Mặc Sĩ gia không ổn, có ai dám hỗ trợ? Coi như bọn họ chịu giúp, cũng không nhất định có thực lực trong ngành rèn đúc." Mặc Sĩ Thần nói.

"Đại thiếu gia, cơm nước đã chuẩn bị xong, xin hỏi ngài dùng cơm ở nơi nào." Đang lúc nói chuyện, tên hạ nhân lúc trước tiến vào hỏi.

"Đưa đến trong phòng ta đi, à đúng rồi, ông nội ta đã về chưa?" Mặc Sĩ Thần hỏi.

"Lão gia vừa trở về, nhưng mà nhìn có vẻ không vui lắm."

"Hừm, biết rồi, ngươi đi đi." Mặc Sĩ Thần vẻ mặt hơi mất mát, vô lực ngồi xuống.

"Xem ra lại thất bại, cũng phải, Lâm thị thương hội là thương hội đệ nhất toàn quốc, không có lý do gì đồng ý giúp chúng ta." Mặc Sĩ Thần thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!