Chương 46: Lúc Trước Chàng Vẫn Gọi Người Ta Là Tiểu Điềm Điềm

Chờ mấy người gọi là Tiểu Đinh và Thú Nha ăn xong đi ra cửa, Gia Cát Minh Nguyệt liền nói với phục vụ một tiếng , một lát nữa quay lại lấy đồ, rồi cấp tốc ra ngoài. Từ rất xa, Gia Cát Minh Nguyệt làm bộ vô tình lượn lờ ở phía mấy người, Tiểu Đinh và Thú Nha căn bản không ngờ sẽ có người theo dõi, hoàn toàn không biết gì, đi dạo một vòng trong thành, sau đó, đi tới một quán trọ sang trọng nhất ở thành Thương Phong.

Mấy người nối đuôi nhau lên lầu, Gia Cát Minh Nguyệt chỉ lo bị mất dấu, nhanh chóng đi theo, thấy mấy người đẩy cửa một gian phòng ra, sau đó liếc mắt dò xét chung quanh mấy lần, rồi lắc mình vào trong, đóng cửa phòng, Gia Cát Minh Nguyệt hạ thấp bước chân, rón rén đi tới trước cửa, nghiêng tai lắng nghe.

"Đường chủ, thương thế của ngài tốt hơn chút nào chưa?" Trong phòng truyền ra tiếng Tiểu Đinh. Lúc này Tiểu Đinh thay đổi thái độ tùy tiện lúc trước, ngữ điệu cung kính hỏi.

"Cũng còn tốt, không có gì đáng ngại, không ngờ Liễu Đông Vọng còn có mấy phần thực lực, chẳng qua chỉ là Thiên Không kiếm sĩ tiền kỳ(giai đoạn đầu, thời kỳ đầu), lại sử dụng kiếm kỹ của Linh Hồn kiếm sĩ, ta nhất thời không đề phòng, suýt chút nữa bị tổn thất lớn." Trong phòng truyền ra thanh âm khàn khàn mà trầm thấp.

"Vậy có phải là hắn làm hay không?" Thú Nha hỏi.

"Không có nhiều khả năng, thực lực của La Kiêu ta hiểu rõ nhất, không kém ta, lấy sự nhanh trí cùng cẩn thận của hắn, cứ coi như tên ngu xuẩn kia có thể sử dụng kiếm kỹ của Linh Hồn kiếm sĩ, cũng không thể làm hắn bị thương. Huống hồ cả gian nhà hắn chúng ta đều lật tung lên rồi, xác thực không có bản vẽ." Thanh âm khàn khàn trầm thấp kia nói tiếp, tiếp theo lại hỏi, "Các ngươi có tìm hiểu được tin tức gì không?"

"Không có, tất cả các nơi trong thành chúng tôi đều lặng lẽ tìm hiểu qua, không có bất kỳ tin tức hữu dụng nào. Hơn nữa hiện tại toàn thành giới nghiêm." Thú Nha đáp.

"Người này nếu có thể giết chết La Kiêu, thực lực khẳng định không yếu, chờ tin đồn qua đi, thương thế của ta tốt lên rồi, lại đi tra xét những người có mặt ở Tầm Long sơn mạch vào thời gian đó xem sao." Người kia chỉ trầm ngâm trong chốc lát, liền ra quyết định.

Gia Cát Minh Nguyệt trốn ở ngoài phòng, nghe đối thoại của mấy người bên trong, xác định bọn họ chính là người truy sát La Kiêu, hiện tại cũng đang tìm kiếm tấm bản vẽ kia. Tấm bản đồ kia, quả nhiên không đơn giản. Nhưng mà, những người này, rốt cuộc là ai? Hơn nữa nghe ngữ điệu của người kia, là muốn tìm những người có mặt ở Tầm Long sơn mạch khi ấy. Gia Cát Minh Nguyệt không dám đảm bảo, cuối cùng mấy người kia có thể tra ra được bọn họ hay không. Nghĩ đến đây, Gia Cát Minh Nguyệt có phần lo lắng.

Gia Cát Minh Nguyệt ngừng thở, chậm rãi lui về phía sau hai bước, sau đó xoay người định rời đi ngay.

Nhưng mà nàng vừa mới đi được một bước, cửa phòng đột nhiên mở ra, một bóng người tựa như ma trơi, vô thanh vô tức che trước mặt Gia Cát Minh Nguyệt.

"Tiểu nha đầu, ngươi trốn ở chỗ này làm gì?" Một người đàn ông trung niên sắc mặt trắng bệch âm âm nói, nghe giọng khàn trầm thấp này, chính là người được gọi là đường chủ kia. Mà trên thân thể người này tản mát ra sát khí khiến người ta vô cùng ngột ngạt.

Trái tim Gia Cát Minh Nguyệt nhảy lên, đối phương lại phát hiện ra nàng! Làm sao bây giờ?"Bình tĩnh, phải tỉnh táo!" Gia Cát Minh Nguyệt âm thầm tự nói với mình. Gia Cát Minh Nguyệt nhất thời không lên tiếng, sắc mặt trung niên nam tử kia cũng càng ngày càng âm trầm.

Ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, cửa phòng đối diện mở ra, đi ra là một thiếu niên quần áo hoa lệ. Gia Cát Minh Nguyệt cũng không kịp nhìn mặt thiếu niên kia, xông lên liền bóp lấy cánh tay của hắn, tức giận mắng lên: "Ngươi kẻ bạc tình này! Uổng công ta một lòng say mê ngươi, vậy mà ngươi lại thật sự hẹn hò với người khác sau lưng ta! Khi đó ngươi hứa hẹn với ta như thế nào? Lại bảo đảm với cha mẹ ta như thế nào?

Ngươi tên khốn kiếp này."

Thiếu niên kia dường như bị tình huống bất ngờ này làm cho kinh sợ, mặc cho Gia Cát Minh Nguyệt cấu véo cánh tay của hắn, một lời cũng chưa nói.

"Chàng là tên khốn kiếp, sao chàng có thể đối xử với ta như vậy? Lúc trước chàng vẫn gọi người ta là Tiểu Điềm Điềm, bây giờ nhìn thấy người ta liền làm bộ không quen biết. Chàng là đồ chết tiệt không có lương tâm." Gia Cát Minh Nguyệt liều mạng nặn ra nước mắt, trong lòng bị lời nói của chính mình làm cho buồn nôn sắp chết. Nôn một cái so với mất mạng, vẫn là cái sau quan trọng hơn, do đó, vì mạng sống, buồn nôn một chút đi.

Trong chốc lát, Gia Cát Minh Nguyệt khóc nước mắt như mưa, người ngoài nhìn thấy mà thương xót. Ừm, đại khái là vậy...

Thiếu niên bị Gia Cát Minh Nguyệt véo cánh tay kia, không biết là bị dọa sợ hay là làm sao, lại đưa tay ra nắm chặt tay Gia Cát Minh Nguyệt.

Trung niên nam tử nhìn tình cảnh này, khóe miệng giật giật, có chút chán ghét nhìn hai người trước mắt. Hóa ra là một đôi tiểu tình nhân, nữ tới bắt gian. Trung niên nam tử kia cũng không nhìn bọn hắn nữa, xoay người trở về phòng, dùng sức đóng cửa lại "rầm" một tiếng.

Gia Cát Minh Nguyệt vừa thấy trung niên nam tử kia hết nghi ngờ, liền lôi kéo thiếu niên kia chạy xuống lầu nhanh như gió.

Chạy ra quán trọ được một đoạn ngắn, Gia Cát Minh Nguyệt mới thả cánh tay của thiếu niên kia ra, sau đó ghét bỏ đẩy tay hắn đang nắm lấy mình ra, thò tay vào trong ngực chuẩn bị moi ra chút kim tệ để cảm ơn người này. Thế nhưng móc kim tệ ra, vừa quay đầu nhìn rõ người trước mắt thì, Gia Cát Minh Nguyệt lập tức biến sắc.

Người trước mắt, lại là Bàng Vô Kỵ!

"Gia, Gia Cát, Minh Nguyệt, vừa nãy nàng, vừa nãy..." Mặt Bàng Vô Kỵ nổi lên vệt đỏ khả nghi, lắp ba lắp bắp nói.

"Tại sao lại là ngươi?" Gia Cát Minh Nguyệt nổi giận đùng đùng gầm lên một câu, sau đó vung quyền, dứt khoát tung một cú đánh vào hốc mắt Bàng Vô Kỵ.

Bàng Vô Kỵ kêu thảm một tiếng, che con mắt của chính mình. Gia Cát Minh Nguyệt còn chưa hết giận, giậm chân một cái thật mạnh, đạp lên chân phải Bàng Vô Kỵ, sau đó giận điên người chạy đ xa.

Bàng Vô Kỵ đứng tại chỗ ôm chân nhảy nhót, thế nhưng ánh mắt lại bám theo bóng lưng Gia Cát Minh Nguyệt không dời, mãi đến tận khi bóng lưng Gia Cát Minh Nguyệt hoàn toàn biến mất. Trái tim Bàng Vô Kỵ, vừa rồi nổi lên gợn sóng mãnh liệt.

"Gia Cát Minh Nguyệt..." Bàng Vô Kỵ nhìn về phía trước, trầm giọng phun ra mấy chữ.

Gia Cát Minh Nguyệt về tửu lâu mang đi đùi gà và gà nướng mua lúc nãy, ở bên ngoài gọi Cự Phong ra, nhét vào miệng hắn mấy cái đùi gà, liền cưỡi Cự Phong đi về nhà. Sắc trời đã hơi tối lại, cũng không có chú ý Gia Cát Minh Nguyệt đang cưỡi Cự Phong. Nếu như bị người ta nhìn thấy, e rằng họ sẽ kinh hoảng đến mức trật cằm. Người có thể đem ma sủng làm thú cưỡi, khắp thiên hạ sợ là chưa có ai.

Về đến nhà, Tiết Tử Hạo vẫn còn đang dạy Đoan Mộc Huyên bắn tên, Áo trong của Đoan Mộc Huyên đã sớm bị mồ hôi thấm ướt, thế nhưng vẫn cứ quật cường bắn hết mũi tên này đến mũi tên khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!