Lăng Phi Dương biết *lão giả (ông lão, ông già) trước mắt muốn giết hắn thì dễ như trở bàn tay, nhưng hắn cũng biết người này sẽ không giết hắn. Nếu như muốn giết hắn, còn phải chờ tới bây giờ sao?
Quả nhiên, giây lát sau lão giả thả hắn ra rồi bay vọt đến phía trước.
"Ngươi, muốn bảo vệ nó?" Lão giả dò hỏi.
"Phải!" Lăng Phi Dương không chút do dự, kiên định trả lời.
"Có điều, ngươi bây giờ, còn không có thực lực kia." Lão giả cười lạnh một tiếng, "Ta chỉ cần một ngón tay đã có thể lấy mạng của ngươi."
Lời này tuyệt không khoe khoang khoác lác, Lăng Phi Dương vừa rồi đã thấy thân thủ của lão giả này. Thật sự chỉ cần dùng một ngón tay thì đã có thể đẩy ngã Kiếm Sĩ kia.
Lăng Phi Dương nhíu chặt chân mày, ánh mắt lại càng thêm kiên định: "Ta sẽ trưởng thành, ta sẽ trở nên mạnh mẽ!"
"Ha ha..." Lão giả nở nụ cười, "Tiểu tử, ba ngày sau đúng giờ này, ở chỗ này chờ ta. Không nên nói cho nó biết."
Lăng Phi Dương khẽ giật mình, chờ hắn lấy lại tinh thần, lão giả cũng đã lướt đi rất xa, biến mất rất nhanh trong màn đêm. Lão giả không nói rõ không nên nói cho ai, nhưng Lăng Phi Dương biết rõ, người mà ông ta nhắc đến chính là Minh Nguyệt.
Lăng Phi Dương chậm rãi trở về thành, trong đầu vẫn đang suy tư vấn đề. Tên Kiếm Sĩ trên nóc nhà, rõ ràng là nhằm vào Minh Nguyệt mà đến, hắn là ai? Mà lão giả có thực lực cường hãn này lại không có ác ý đối với Minh Nguyệt, ông ấy còn bảo hộ Minh Nguyệt. Vậy ông ta là ai?
Về đến nhà, mọi thứ vẫn như cũ, Lăng Phi Dương ôm đầy bụng tâm sự lên giường đi ngủ. Ngày mai lên, đi sang bên Gia Cát Minh Nguyệt ăn điểm tâm, rồi sẽ cùng nhau đến học viện. Học viện đối với việc Lăng Phi Dương và Gia Cát Minh Nguyệt luôn đi cùng nhau, đã tập mãi thành thói quen. Không có ai quản, cũng không có ai dám quản. Gia Cát Minh Nguyệt quả nhiên không biết chuyện ngày hôm qua.
Lăng Phi Dương thật vất vả nhịn đến ba ngày sau, trong màn đêm thăm thẳm, mang kiếm trên lưng, chạy đến nơi đã hẹn với lão giả kia.
Ngồi dưới đất, Lăng Phi Dương nhìn màn đêm, không bao lâu sau, trong màn đêm xuất hiện một bóng người, cấp tốc tới gần. Dường như chỉ trong nháy mắt, người nọ đã đến trước mặt. Lúc này đây cuối cùng Lăng Phi Dương cũng nhìn rõ bộ dáng của người trước mắt. Người này, tướng mạo cực kỳ bình thường, ăn mặc cũng bình thường, nếu như ông ta thu liễm khí thế đứng ở trong đám người, chỉ sợ không ai nhận ra được. Nhưng mà, chính lão giả nhìn qua có vẻ mờ nhạt như vậy, thực lực thâm sâu khó dò.
Trên lưng ông ta dường như còn giấu một thứ đồ gì.
"Đại sư!" Lăng Phi Dương đứng lên, nhìn chằm chằm vào lão giả trước mắt.
"Đến cũng sớm ha." Lão giả đứng chắp tay, cười nhạt một tiếng, chỉ có điều nụ cười kia trong khoảnh khắc đã lộ ra một cổ khí phách bễ nghễ thiên hạ.
"Đại sư, có thể nói cho ta biết hay không, người hôm trước là người nào? Hắn bị ai sai đến đây gây bất lợi với Minh Nguyệt?" Lăng Phi Dương quan tâm nhất chính là việc này.
"Ngươi cho rằng, ai muốn gây bất lợi cho nó?" Lão giả không trả lời mà còn hỏi ngược.
Lăng Phi Dương nhăn trán, không do dự: "Nếu nói muốn gây bất lợi cho nàng, trước mắt hiềm nghi lớn nhất chính là người Gia Cát gia không muốn thấy nàng quật khởi."
"Trẻ nhỏ dễ dạy." Lão giả có chút tán thưởng, "Ngươi đã biết rồi, như vậy về sau cần phải chú ý nhiều."
"Vâng." Lăng Phi Dương vô thức lập tức đáp ứng.
"Có điều, thực lực bây giờ của ngươi, thật sự quá kém." Lão giả lắc đầu, đánh giá Lăng Phi Dương một chút, "Đưa cho ta xem kiếm của ngươi một chút."
Lăng Phi Dương lấy kiếm của mình xuống, đưa cho lão giả. Lão giả nhận lấy sau đó xem xét kỹ lưỡng một phen, nhẹ nhàng búng lên thân kiếm, thanh kiếm kia lập tức bị gãy thành hai đoạn.
Lăng Phi Dương biến sắc, còn chưa kịp nói gì, lão giả lại mở miệng trước.
"Trước tiên không nên phẫn nộ, ta biết bảo kiếm chính là mạng của Kiếm Sĩ. Nhưng mà, cũng rõ ràng là thanh bảo kiếm này có không có tư cách." Lão giả đem bảo kiếm trong tay ném xuống đất, "Thanh bảo kiếm này, thoạt nhìn tuy không tệ, nhưng chỉ là phàm phẩm." Lão giả lấy đồ trên lưng xuống, mở toang miếng vải đen che bên ngoài ra, lộ ra một thanh kiếm thoạt nhìn không ai nghĩ nó là bảo kiếm.
Vỏ kiếm đã biến thành màu xám trắng.
"Cầm lấy." Lão giả rút kiếm trong tay ra, đưa cho Lăng Phi Dương.
Lăng Phi Dương tiếp nhận bảo kiếm, cánh tay trầm xuống. Thầm nghĩ trong lòng, kiếm nặng thiệt. Dò xét thân kiếm, cũng không thấy ra thanh kiếm này có chỗ nào khác thường. Thanh kiếm này, nhìn bên ngoài cực kỳ bình thường, không có gì khác lạ.
"Dùng thử." Lão giả mệnh lệnh.
Lăng Phi Dương nắm kiếm, hơi tập trung tư tưởng suy nghĩ, vận xuất kình khí. Bảo kiếm lúc này tỏa ra bạch quang, điều này không kỳ quái, các kiếm sĩ khi xuất khí ra ngoài cũng đều là như vậy. Nhưng kỳ dị chính là, bảo kiếm trong tay lập tức trở nên nhẹ như không, hơn nữa theo thời gian dần dần biến dạng. Trong thân kiếm hiện lên một ít hoa văn phong cách cổ xưa, thân kiếm sáng long lanh lên. Những hoa văn giống như đang sống, lưu chuyển bên trong thân kiếm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!