Chương 36: Ai Hung Hăng Càn Quấy Hơn?

Gia Cát Minh Nguyệt không hề nhúc nhích, chỉ bình tĩnh nhớ kỹ chú ngữ.

Giờ phút này ở dưới lôi đài, Bách Lý đang nhìn Tước La đầy hâm mộ, hắn biết rõ, thực lực mà Tước La thể hiện ra nãy giờ cũng không phải thực lực thật sự của nàng, mà đến từ huyết mạch Hồng Hoang ở bên trong cơ thể. Mỗi một chiến sĩ có được Hồng Hoang huyết mạch, ngoại trừ trời sinh lực lượng kinh người, trong quá trình phát triển còn có xác suất nhất định lĩnh ngộ được "huyết mạch kêu gọi" thần kỳ, thông qua đó kích phát năng lực đặc thù nào đó tiềm tàng trong huyết mạch, trong thời gian ngắn gia tăng thực lực lên. Huyết mạch kêu gọi của Tước La, chỗ tăng lên đúng là lực lượng mà Kiếm Sĩ mong muốn nhất.

Tước La vốn là Cao Cấp Kiếm Sĩ, nhờ huyết mạch kêu gọi mà lực lượng gia tăng, thực lực trực tiếp đề ột cấp, đạt đến tiêu chuẩn Đại Địa Kiếm Sĩ. So với dược tề cuồng hóa do luyện kim sư chế tạo ra, loại hình thức huyết mạch kêu gọi này gia tăng thực lực rõ ràng hơn nhiều, có tác dụng trong thời gian dài hơn, hơn nữa tác dụng phụ cũng không lớn lắm, cùng lắm sau mấy giờ suy yếu là có thể nhanh chóng phục hồi lại như cũ.

Hồng Hoang bộ tộc nhân khẩu vốn là rất thưa thớt, mà người có thể nhờ vào lĩnh ngộ huyết mạch kêu gọi mà kích phát ra năng lực tiềm tàng càng ít, mỗi một đời nhiều nhất cũng chỉ xuất hiện vài người, giống như Bách Lý hắn, cho dù là thiên phú không tồi, nhưng không cần biết hắn cố gắng thế nào, cũng không thể lĩnh ngộ huyết mạch kêu gọi, không cách nào kích phát ra năng lực ẩn tàng thần bí của Hồng Hoang huyết mạch, điều này cũng có nghĩa là thành tựu sau này của hắn tuyệt đối không thể nào sánh bằng Tước La, cho nên cũng khó trách hắn lại hâm mộ Tước La như vậy.

Nhưng mà, Bách Lý rất khó hiểu, đối thủ của Tước La còn chưa chính thức triệu hồi ra ma sủng, tại sao Tước La lại có bộ dạng như *lâm đại địch như thế, chưa gì đã xuất ra huyết mạch kêu gọi?

*gặp phải địch thủ lớn mạnh

"Xong đời rồi, không cần nhìn nữa, các ngươi cho rằng con chim béo của Gia Cát Minh Nguyệt có thể đánh bại được nữ nhân biến thái kia không ?"

"Aizzz, thật sự là không muốn xem kết quả."

"Lại nói, Gia Cát Minh Nguyệt còn chưa có Thủ Hộ Sư sao?"

"Nhớ rõ nghi lễ triệu hoán lần trước, Lăng thiếu gia Lăng Phi Dương muốn làm Thủ Hộ Sư của nàng đấy, nhưng mà nàng lại từ chối mất rồi."

"À, chuyện này ta biết, lúc ấy ta cũng ở đó. Các ngươi không thấy được sắc mặt Lăng thiếu gia khi ấy đâu, chậc chậc... Nhưng mà ta cũng thấy lạ nha, Lăng Phi Dương làm Thủ Hộ Sư là may mắn cỡ nào chứ. Tại sao nàng ta lại từ chối? Thật sự là đáng tiếc."

"Đùa gì thế, Lăng thiếu gia sao có khả năng vừa ý cô ta! Cô ta thì tính là gì? Một Triệu Hoán Sư sơ cấp chỉ gọi ra được một con chim béo mà thôi."

"Lời này quá là chua đi. Thế Lăng thiếu gia người ta sao không yêu cầu làm Thủ Hộ Sư của ngươi vậy?"

"Người ta tính là cái gì thì ta không biết, chỉ có điều, ta biết người ta ra tay cứu bằng hữu của mình, hơn nữa có dũng khí đi lên nghênh chiến. Ngươi thì sao, ngươi là cái thứ gì? Đi soi gương nhìn lại bộ dạng bây giờ của ngươi đi. Nữ nhân ghen tị thật sự là xấu nha!"

"Ngươi nói cái gì? Muốn chết à?" Thanh âm biến thành thẹn quá hoá giận.

"Ta sợ ngươi sao? Đến đánh một trận là được!"

"Đừng cãi nhau nữa, xem bên trên!"

...

Ánh mắt của mọi người lại tập trung ở trên lôi đài, Gia Cát Minh Nguyệt bình tĩnh nở một nụ cười kỳ dị.

Một cái bóng mờ hiện lên, một con phong báo khỏe mạnh xinh đẹp ngạo nghễ đứng ở trước mặt Gia Cát Minh Nguyệt.

"Tước La, ngươi chuẩn bị xong chưa? Nếu như ngươi chưa chuẩn bị tốt, ta cũng có thể cho ngươi nửa phút." Cũng bằng giọng điệu châm chọc, Gia Cát Minh Nguyệt lời lúc trước Tước La nói trả lại cho nàng ta, sau đó mới khoanh hai tay trước ngực, lui lại phía sau, ra đến biên giới lôi đài, nhàn nhã tựa vào lan can bao quanh lôi đài, mỉm cười nhìn Tước La.

Sắc mặt Tước La lập tức trở nên khó coi.

Phong báo!

Là phong báo!

Nổi danh về tốc độ và lực lượng

- phong báo!

Tước La tự nhận bản thân mình rất mạnh, mà lại còn mở ra huyết mạch kêu gọi, từ Cao Cấp Kiếm Sĩ nàng có thể trở thành Đại Địa Kiếm Sĩ trong thời gian ngắn. Nhưng mà, đối phương là phong báo, lực lượng mạnh mẽ, tốc độ nhanh hơn! Lực lượng của nàng sẽ không thua kém phong báo, nhưng còn tốc độ...

Gia Cát Minh Nguyệt mỉa mai cười lên: "Tước La, ta cho ngươi nửa phút thời gian ngẩn người, đủ không? Muốn ta cho ngươi thêm nửa phút nữa không?"

Giờ phút này dưới đài đã là khắp nơi oanh động!

Tất cả mọi người mắt sáng như đuốc, không thể tin nhìn dáng vẻ nhàn nhã thoải mái của Gia Cát Minh Nguyệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!