Chương 29: Tình Hình Nguy Hiểm

"Xem ra người đuổi giết La Kiêu đã tìm đến." Gia Cát Minh Nguyệt cắn môi nói ra.

"La Kiêu? !" Lăng Phi Dương kinh ngạc nhìn Gia Cát Minh Nguyệt, vừa tiến vào thung lũng nhỏ, hắn còn cảm thấy ở đây có một cái động khác, cho nên quay trở ra quan sát. Đột nhiên lại nghe thấy mấy người Gia Cát Minh Nguyệt thảo luận, kinh ngạc đi tới, nghi hoặc đặt câu hỏi, "Có chuyện gì nghiêm trọng?"

Gia Cát Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn Lăng Phi Dương, nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nói thật: "La Kiêu bị chúng ta giết, chôn xác ở chỗ này. Nhưng bây giờ thi thể hắn không thấy đâu rồi, mà trong thành cũng không có truyền ra tin tức tìm được thi thể của hắn." Đối với Lăng Phi Dương này, Gia Cát Minh Nguyệt rất rõ ràng, vị công tử nhà giàu, cao ngạo, tự kỷ, nhưng làm người cũng coi như đáng tin, chuyện La Kiêu, nói cho hắn biết cũng không sao.

Lăng Phi Dương nghe Gia Cát Minh Nguyệt nói như vậy, kinh ngạc trừng lớn mắt: "Ngươi, các ngươi giết chết La Kiêu? Cái tên tội phạm truy nã cấp độ B kia? Nàng chỉ là Cao cấp Triệu Hoán Sư mà thôi!"

"Khi đó Minh Nguyệt còn chưa phải là Cao cấp Triệu Hoán Sư đâu." Tiết Tử Hạo nói thầm một câu.

Lăng Phi Dương nhìn Gia Cát Minh Nguyệt, ánh mắt tràn đầy không thể tin, cái gì cơ? Lúc ấy giết chết La Kiêu, Gia Cát Minh Nguyệt còn chưa phải là Cao cấp Triệu Hoán Sư?

"Lúc ấy hắn bị thương không nhẹ, ta thắng là nhờ đánh lén mà thôi." Gia Cát Minh Nguyệt nhàn nhạt trả lời, "Chuyện này, không đơn giản như vậy. Thi thể La Kiêu biến mất rồi, ta nhớ hiệu trưởng đã từng nói qua, La Kiêu là bị người ta đuổi giết tới nơi này đấy. Những người kia có mục đích gì đây?"

Gia Cát Minh Nguyệt mơ hồ cảm thấy những người kia vì tấm bản đồ trên người La Kiêu mà đến.

"Nàng lại tin tưởng ta như thế, đem việc này nói cho ta biết?" Lăng Phi Dương có chút kinh ngạc.

Gia Cát Minh Nguyệt nhàn nhạt liếc mắt nhìn Lăng Phi Dương, không nóng không lạnh nói: "Ngươi là người , tuy rằng tự kỷ một chút, cao ngạo một chút, luôn hếch lỗ mũi lên trời nhìn người khác, nhưng phẩm tính cũng không xấu lắm."

Lăng Phi Dương kéo khóe miệng, khích lệ như vậy hắn thà rằng không cần.

Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo ở một bên kìm nén vui vẻ, cười trên sự đau khổ của người khác.

"Không nên động chạm đến những thứ kia, chúng ta theo đường cũ trở về." Gia Cát Minh Nguyệt suy tư một hồi, làm ra quyết định, nếu như đám người đuổi giết La Kiêu kia phát hiện ra bọn họ quay lại đây thì thật không ổn.

Một đoàn người lặng yên lui ra khỏi thung lũng nhỏ.

"Chúng ta bây giờ đi đâu?" Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo đồng thời nhìn về phía Gia Cát Minh Nguyệt.

"Lại đi vào bên trong một chút." Gia Cát Minh Nguyệt suy nghĩ một chút, lại quyết định. Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo cũng không có ý kiến, Lăng Phi Dương luôn luôn đi theo phía sau Gia Cát Minh Nguyệt, không nói gì. Gia Cát Minh Nguyệt hơi liếc mắt nhìn Lăng Phi Dương, trong lòng bỗng nhiên đã có chút tính toán. Lăng Phi Dương chỉ là bởi vì trong lòng không cam lòng nên muốn được chính mình thừa nhận, cho nên một mực ở bên cạnh mình. Nếu như, thỏa mãn chút suy nghĩ không cam lòng đó của hắn...

Lăng Phi Dương thực lực rất mạnh, điều đó Gia Cát Minh Nguyệt không thể không thừa nhận, nhưng mà, nàng cũng không cho rằng Lăng Phi Dương thích hợp làm Thủ Hộ Sư của nàng, ít nhất chút suy nghĩ đó cũng không thích hợp.

Một nhóm bốn người, hướng về chỗ sâu bên trong Tầm Long sơn mạch mà đi. Trên đường đi, chung quanh càng ngày càng an tĩnh, chỉ ngẫu nhiên nghe thấy tiếng chim hót và tiếng bước chân rất nhỏ của bọn họ. Tiết Tử Hạo toàn thân căng thẳng, cảm giác chung quanh để cảnh giới. Lăng Phi Dương tuy trên mặt lơ đễnh, nhưng mà hắn cũng tập trung tinh thần chú ý đến chung quanh.

Càng đến gần bên trong Tầm Long sơn mạch, bầu không khí càng trở nên ngột ngạt, gió núi lạnh lùng phất qua mang đến hơi thở lạnh lẽo, mà ngay cả ánh mặt trời xuyên qua đám lá cây dày đặc rơi vãi trên mặt đất, cũng lộ ra vẻ ảm đạm.

"Minh Nguyệt, có tìm được dược thảo gì tốt hay không?" Mặc Sĩ Thần vừa nhìn quanh bốn phía, vừa nhỏ giọng hỏi Gia Cát Minh Nguyệt.

"Còn chưa có, ngươi cho rằng dược thảo luyện kim phù hợp đều dễ tìm như vậy à, đều mọc đầy đất? Ngươi có phải đói bụng hay không, đói bụng trước hết ăn ít đồ ăn đi." Gia Cát Minh Nguyệt vừa hết sức chăm chú tìm kiếm, vừa thuận miệng đáp lời Mặc Sĩ Thần.

"Đói thì không, ta chỉ là có chút cảm giác là lạ." Mặc Sĩ Thần do dự mà nói ra.

Gia Cát Minh Nguyệt thu hồi ánh mắt, nhìn xung quanh một cái, Mặc Sĩ Thần không nói nàng còn chưa phát hiện ra, ở đây thật sự cũng có chút cảm giác kỳ quái, chung quanh vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh hơi quá mức.

Lăng Phi Dương hơi nhíu mày: "Bắt đầu từ lúc nãy ta đã nhận thấy rồi, chung quanh quá yên tĩnh." Lăng Phi Dương đã sớm phát giác có chút dị thường, chỉ là không có nói ra.

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hướng về các nơi trong rừng mà tìm kiếm, càng thêm cảnh giác. Mảnh rừng này tương đối thưa thớt, cây cối xung quanh lác đác lưa thưa, nhìn lại một chút, cũng không có phát hiện ra cái gì.

Lực chú ý của bọn hắn lực đều đặt ở trong rừng, ai cũng không có để ý tới, trên đỉnh đầu bọn họ, trong không trung cao hơn 1000m, hai cái chấm đen đang xoay quanh giữa tầng mây, ánh mắt gắt gao tập trung vào mấy người ở bên dưới đang xâm nhập lãnh địa của bọn nó.

"Không giống như có chuyện gì lạ?" Một lát sau, thấy không có cái gì khác thường, Mặc Sĩ Thần chần chừ nói.

Lăng Phi Dương lại nhíu mày không nói gì, hắn cảm giác, cảm thấy có gì đó không ổn.

Mấy người không phát hiện ra, trên đỉnh đầu bọn họ hai chấm đen kia xoay quanh càng thêm gấp gáp, dần dần hạ thấp xuống, nhìn lớn hơn vừa rồi rất nhiều. Nếu như lúc này bọn hắn ngẩng đầu lên, nhất định có thể nhìn thấy rõ ràng, đó là hai con chim ưng toàn thân xanh biếc óng ánh, thân hình của bọn nó cũng không phải quá lớn, nhưng cái mỏ dài giống như móc câu bằng thép tinh luyện kia, đôi cánh mảnh mà cứng rắn như hai phiến thép, mỗi một lần vỗ, đều mang theo một vòng xoáy không khí.

"Minh Nguyệt, ngươi xem, có phải là dược thảo lần trước từng thu thập qua hay không?" Mặc Sĩ Thần tinh mắt, nhìn thấy một cây dược thảo khá quen mắt, vừa nói vừa chạy tới bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!