"Đây là dược thủy nhanh nhẹn, đây là dược thủy lực lượng, dược thủy lực lượng bản tăng cường này thì không nên tùy tiện sử dụng, nếu như tùy tiện sử dụng, hậu quả các ngươi biết rồi đấy." Gia Cát Minh Nguyệt lấy ra rất nhiều dược thủy, phân chia cho Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo, dặn dò, "Còn có, đây là an thần dược, ..."
"Chờ đã!" Mặc Sĩ Thần trợn mắt lên, "Minh Nguyệt, ngươi nói cái gì? Đây là an thần dược? Hả, Minh Nguyệt, ngươi lại biết luyện chế an thần dược?" Phải biết, an thần dược là thứ giúp đỡ người ta ổn định cảm xúc, làm cho tinh thần lực nhanh chóng được điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất. Đối với Triệu Hoán Sư mà nói, đây là thứ tốt hiếm có. Ở thời khắc nguy cấp, cảm xúc và tinh thần của Triệu Hoán Sư có chút hỗn loạn, sẽ rất ảnh hưởng đến việc triệu hoán.
An thần dược đồng thời cũng rất hữu dụng đối với Kiếm Sĩ và Cung Tiễn Thủ, trong thời điểm Kiếm Sĩ và Cung Tiễn Thủ phóng thích kỹ năng, tương tự cũng cần phải tập trung tinh thần.
"Dược thủy nhanh nhẹn này có thể kéo dài bao lâu?" Tiết Tử Hạo cũng kích động cầm bình dược vội vàng hỏi.
Lăng Phi Dương thì đang kinh ngạc nhìn tình cảnh này, Gia Cát Minh Nguyệt lại còn là luyện kim sư?
"Ngươi thử xem chẳng phải sẽ biết sao." Gia Cát Minh Nguyệt đắc ý nói.
Tiết Tử Hạo đang định uống một hớp, lại cảm thấy không ổn, vội vã đảo quanh tại chỗ, bỗng nhiên giật mình một cái ngẩng đầu lên: "Đi, chúng ta đi Tầm Long sơn mạch. Chúng ta đi thử xem, thuận tiện kiếm chút vật liệu."
"Hừm, ta cũng định như vậy, chỉ có điều, trước đó, nên đi bán một ít dược đã. Làm xong những dược thủy này, tiền của ta tiêu gần hết rồi." Gia Cát Minh Nguyệt than thở trong lòng, luyện kim sư, quả nhiên là chức nghiệp đốt tiền. Trả giá và thu hoạch chênh lệch quá lớn, chẳng trách không có ai bằng lòng trở thành luyện kim sư. Bởi vì tỷ lệ thành công thực sự quá thấp. Chẳng qua là tỷ lệ thành công của nàng cao hơn nhiều, sau này nhất định rất có tương lai.
Lúc nào Lâm thiếu chủ đưa 1 vạn kim tệ tới tay, lúc ấy coi như mới có đủ nguồn lực.
"Bán? Bán đi?" Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo nhảy nhót lên như mèo hoang bị giẫm phải đuôi, "Dược thủy tốt như vậy mà ngươi nỡ bán đi? Không thể!"
"Chỉ bán một hai bình thôi, vật lấy hiếm làm quý mà." Gia Cát Minh Nguyệt nhìn hai người kia đang ôm chặt bình dược vào trong lòng như ôm bảo bối, không biết nói sao.
"Được rồi, vậy thì bán một bình an thần dược và một bình nhanh nhẹn dược là được rồi." Tiết Tử Hạo đau lòng thỏa hiệp.
Gia Cát Minh Nguyệt khóe miệng giật giật, dược thủy này, rốt cuộc là do nàng luyện chế hay do bọn hắn luyện chế đây?
"Vậy các ngươi chuẩn bị một chút, ra cửa thành chờ ta, ta đến sở giao dịch một chuyến." Gia Cát Minh Nguyệt suy nghĩ một chút lại nói, "Còn có, Mập mạp, lại mua bữa sáng khác cho ta."
"Được!" Mặc Sĩ Thần một lời đáp ứng luôn, cùng với Tiết Tử Hạo cất giữ dược thủy bảo bối thật cẩn thận xong, hí ha hí hửng ra ngoài.
Gia Cát Minh Nguyệt xách theo túi đeo vai, cũng ra ngoài, Lăng Phi Dương đi theo đằng sau, nhìn bóng lưng Gia Cát Minh Nguyệt, suy tư.
Gia Cát Minh Nguyệt lấy một bình dược nhanh nhẹn và một bình dược an thần gửi bán ở sở giao dịch, nộp không ít phí thủ tục, sau đó hướng về phía cửa thành đi tới.
"Gia Cát, nàng lại còn là một luyện kim sư!" Lăng Phi Dương đuổi theo, đi ở bên cạnh lên tiếng.
"Chuyện ngươi không biết còn rất nhiều." Gia Cát Minh Nguyệt nhàn nhạt đáp lại một câu, lại liếc Lăng Phi Dương, "Ta nói Lăng đại thiếu gia này, ngươi không có chuyện gì quan trọng muốn làm hay sao? Cứ đi theo ta như vậy?"
"Làm Thủ Hộ Sư nàng, đương nhiên là phải bảo vệ nàng một tấc cũng không rời mà." Lăng Phi Dương *tà mị cười cợt.
Gia Cát Minh Nguyệt bước nhanh hơn, ở cửa thành cùng Mặc Sĩ Thần, Tiết Tử Hạo gặp mặt.
"Minh Nguyệt, bữa sáng của ngươi." Mặc Sĩ Thần đưa tới một cái túi giấy dầu, Gia Cát Minh Nguyệt không khách khí nhận lấy bắt đầu ăn.
"Đi, vào núi, lần này lại đi đến chỗ lần trước hái ít dược thảo." Gia Cát Minh Nguyệt cắn bánh bao mơ hồ không rõ nói ra.....
Bên trong Sở giao dịch, hai bình dược Gia Cát Minh Nguyệt gửi bán đã bị người ta mua đi rồi. Mà sau đó, hai bình dược này lại gây ra sóng to gió lớn, đương nhiên đây là chuyện sau này.
Vừa tiến vào Tầm Long sơn mạch, Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo móc ra dược thủy nhanh nhẹn, nhanh như chớp chạy lên phía trước, đảo mắt đã không thấy bóng người. Lăng Phi Dương hơi nhíu mày, dược thủy nhanh nhẹn, là tương đối quý giá. Trình độ quý giá thì phải xem thời gian hiệu lực, *thành phẩm ít nhất cũng phải là một phút.
"Gia Cát, dược thủy nhanh nhẹn nàng luyện chế ra, có thể kéo dài bao lâu?" Lăng Phi Dương cuối cùng vẫn hỏi.
"Không rõ lắm, chờ bọn họ trở về thì hỏi bọn họ một chút." Ngoài ý muốn, Gia Cát Minh Nguyệt lại cũng không chắc chắn. Bởi vì nàng cũng không chưa từng tự mình thí nghiệm qua.
Qua một lúc lâu, hai người kia cuối cùng cũng trở về, trong tay Tiết Tử Hạo còn có thêm một con thỏ rừng mập mạp.
"Minh Nguyệt, ngươi quá lợi hại, 3 phút, gấp ba lần nha!" Tiết Tử Hạo hưng phấn chạy tới, "Dược hiệu lại có 3 phút!"
Gia Cát Minh Nguyệt sắc mặt trắng nhợt, vỗ đùi, hô to một tiếng: "Nguy rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!