Khi Gia Cát Minh Nguyệt đến Tầm Long sơn mạch, nàng ngẩng đầu nhìn về phía sơn mạch trải dài mênh mông trước mặt, trong lòng cảm thán sơn mạch này thật sự là đủ lớn.
Nửa tháng sau này, bọn họ đều phải trải nghiệm cuộc sống trong sơn mạch. Nàng tất nhiên là ở chung một đội với Mặc Sĩ Thần, Tiết Tử Hạo.
Sau khi các học viên tự tổ hợp đội ngũ xong, lão sư dẫn đội lại căn dặn một hồi, rồi mới phất tay cho phép các học viên lục tục tiến vào sơn mạch.
Rừng cây thưa thớt dần dần trở nên rậm rạp, thành thị huyên náo phía sau lưng càng ngày càng xa, cuối cùng hoàn toàn biến mất, các học viên men theo con đường mòn uốn lượn quanh co trong rừng mà đi, không bao lâu liền đi vào một mảng rừng nhiệt đới rộng lớn vô ngần. Rèn luyện, ở thời khắc này chính thức bắt đầu.
Dưới chân là bùn đất xốp và ẩm ướt, trong không khí thoang thoảng hương hoa dại và mùi thơm dìu dịu của thảo mộc, tình cờ một con chim nhỏ màu sắc sặc sỡ đập cánh bay qua ngọn cây, phát ra vài tiếng kêu to lanh lảnh, sự yên tĩnh làm cho *sơn lâm tiềm ẩn nguy cơ này có thêm mấy phần sức sống tràn trề.
*núi rừng
Tiến vào sơn mạch được một thời gian, các tiểu tổ của học viên đều dần phân tán đi các ngả. Chênh lệch thực lực giữa các học viên cũng bởi vậy mà lộ ra, học viên thực lực càng mạnh, tốc độ đi cũng càng nhanh, càng đi sâu vào bên trong sơn lâm. Có những điều mà khi xuất phát lão sư dẫn đội đã dặn đi dặn lại, nhưng vẫn có một ít học viên quá tự tin vào thực lực cao cường của bản thân, không đem lời của hắn để ở trong lòng, bay thẳng đến sâu trong sơn mạch bắt đầu rèn luyện.
Chẳng qua đối với việc này học viện đã sớm chuẩn bị, tân sinh nhập học hàng năm đều sẽ có mấy tên đầu đá không biết trời cao đất rộng như vậy, bọn họ đã không cảm thấy kinh ngạc nữa rồi, nhưng vì để tránh xuất hiện chuyện ngoài ý muốn ảnh hưởng đến danh dự của học viện, học viện cũng bố trí kỹ càng nhân thủ ở vùng tiếp giáp chung quanh, phụ trách khuyên can những tên đầu đá kia không nên đi vào sâu trong sơn mạch , đương nhiên, nếu như khuyên can không được, bọn họ cũng chỉ dặn thêm một câu phải cẩn thận, gặp phải nguy hiểm nhất định phải cầu viện đúng lúc.
Tốc độ của mấy người Gia Cát Minh Nguyệt không quá nhanh, cũng không quá chậm, coi như đi giữa toàn bộ đội ngũ. Tiết Tử Hạo đeo trường cung trên lưng, vừa đi vừa cảnh giác quan sát hoàn cảnh chung quanh, thỉnh thoảng nhíu nhíu mày vểnh tai lên lắng nghe những âm thanh từ xa vọng lại, Gia Cát Minh Nguyệt đi theo đằng sau, vẻ mặt bình tĩnh tựa như đang nhớ lại những chuyện xưa cũ, Mặc Sĩ Thần thở hổn hển đi sau cùng, thỉnh thoảng lấy khăn mặt ra lau đi những giọt mồ hôi trên trán.
"Ta nói *chuột nhắt này, ngươi đừng căng thẳng như vậy được không, đây mới chỉ là rìa ngoài của Tầm Long sơn mạch thôi, đừng nói hung thú, ngay cả thỏ cũng khó gặp được một con." Mặc Sĩ Thần lau mồ hôi, bị dáng vẻ căng thẳng thần kinh của Tiết Tử Hạo khiến cho sốt ruột theo.
"Hì hì, vẫn nên cẩn thận một chút mới tốt, ai biết sẽ có hung thú không có mắt chạy ra ngoài này chơi hay không, nếu thật sự gặp phải nguy hiểm, hi vọng con giáp thú kia của ngươi có tác dụng một chút, nếu không chúng ta khỏi phải chơi đùa gì nữa luôn." Tiết Tử Hạo không thèm để ý, cười khan một tiếng, không buông lỏng chút nào. Thân là một cung thủ, lại là chức nghiệp công kích duy nhất, hắn nhất định phải làm hết trách nhiệm.
"Ngươi đây là đố kị, đố kị ta là một Triệu Hoán Sư anh minh thần võ, tương lai rạng rỡ tươi sáng." Mặc Sĩ Thần không phục quơ nắm đấm.
"Được rồi, Triệu Hoán Sư vĩ đại tiên sinh, hi vọng ngươi có thể cho ta đi theo trên con đường sáng đó." Tiết Tử Hạo trêu tức một câu.
"Chuyện nhỏ, ta sẽ mở đường trước cho ngươi." Mặc Sĩ Thần vỗ ngực.
"Đối với việc này ta không ôm hi vọng, đợi đến lúc ngươi có thể đi theo sau chúng ta mà không cần thở hồng hộc, ngươi lại nói một câu này lần nữa, lúc ấy ta sẽ miễn cưỡng tin tưởng." Tiết Tử Hạo đả kích.
"Chuột nhắt? Ừm, cái tên này không tệ. Ai đặt ra vậy?" Gia Cát Minh Nguyệt chen vào một câu.
"Tên ngu ngốc này có lần đánh cược với ta, nói nếu hắn thua tên hắn sẽ bị *đọc ngược lại. Kết quả là..." Mặc Sĩ Thần nhún vai một cái, nghẹn cười giải thích.
* tên Tử Hạo tiếng Trung đọc là Zihào, đọc ngược lại là hàozi (Háo Tử), nghĩa là chuột nhắt.
Gia Cát Minh Nguyệt nhìn hai người trêu đùa lẫn nhau quen thuộc như vậy, trên mặt hiện lên nụ cười. Tình bạn như vậy, thật sự khiến người ta cảm thấy rất ấm áp.
"Ồ, đó là cái gì?" Gia Cát Minh Nguyệt đột nhiên dừng bước, mắt sáng rực lên.
"Ở đâu, ở đâu?" Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo nhìn theo ánh mắt của nàng, cách đó không xa, có một gốc cây cỏ nhỏ có phiến lá rộng đang đong đưa theo gió, lớp lông tơ trên bề mặt lá đang tỏa ra ánh sáng màu bạc nhàn nhạt.
"Ha ha, là ngân diệp thảo, vận số coi như không tệ." Gia Cát Minh Nguyệt chạy vài bước liền tới.
"Ngân diệp thảo sao, nơi này có lẽ nhiều nhất chính là nó, có cái gì hiếm có đâu." Mặc Sĩ Thần cuối cùng cũng nhìn rõ, lắc lắc đầu không cho là đúng.
"Ngươi không hiểu đâu." Gia Cát Minh Nguyệt cũng không giải thích, cẩn thận bỏ đi bùn đất quanh gốc cây, chậm rãi nhổ cả rễ lên, đôi mắt cong lên như vầng trăng lưỡi liềm.
Ở trong mắt người khác, loại cỏ nhỏ phổ thông này thậm chí ngay cả dược thảo cũng không tính, nhưng nàng lại biết, nếu như đang lúc luyện chế một vài loại dược mà ột lượng ngân diệp thảo thích hợp vào, tỷ lệ thành công ít nhất tăng gấp đôi. Đối với một kẻ muốn dựa vào luyện kim thuật để phát tài mà nói, cái gì quan trọng nhất, vậy thì chính là tỷ lệ thành công!
Tiếp theo, đối với lần lịch luyện này, đối với Tầm Long sơn mạch rộng lớn sâu thẳm này, Gia Cát Minh Nguyệt tràn ngập chờ mong.
Nhìn Gia Cát Minh Nguyệt tỏ ra nghiêm túc như vậy, Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo cũng hiểu ít nhiều, ngân diệp thảo này hẳn là có liên quan rất lớn đến luyện kim thuật, chẳng qua hai người cũng không hỏi nhiều, bởi vì cho dù bọn họ hỏi, Gia Cát Minh Nguyệt trả lời bọn họ cũng nghe không hiểu. Luyện kim thuật, kỳ thực không phải ai cũng có thể học được.
Bảo tồn ngân diệp thảo thật tốt xong, mấy người tiếp tục hướng về phía sâu trong sơn mạch mà đi, con đường mòn dưới chân càng lúc càng trở nên gồ ghề, những bụi cây, cành lá rậm rạp mọc dày đặc, có lúc thậm chí che lấp hết cả đường đi phía trước.
Mấy người cũng không vội vã, mà chậm rì rì đi dọc theo đường mòn, đồng thời tỉ mỉ lưu ý cảnh vật bốn phía. Dọc theo đường đi lại phát hiện vài cây dược thảo phẩm chất không tệ, tuy rằng với trình độ hiện tại của Gia Cát Minh Nguyệt còn chưa thể nào luyện chế thành dược toàn bộ được, nhưng coi như đem bán cũng có thể đáng giá không ít tiền, mấy người hứng thú dâng trào, bước chân đi cũng trở nên nhanh nhẹn hơn.
Sắp tới hoàng hôn, đi suốt cả ngày nên mấy người đều có chút mệt mỏi, bắt đầu tìm kiếm nơi thích hợp để cắm trại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!