Chương 10: Ngươi Nói Đúng, Ta Đúng Là Đang Cười Cái Rắm

Gia Cát Minh Nguyệt nhìn nam tử tuấn mỹ chậm chạp xuất hiện tại cửa ra vào, khẽ nhíu mày.

"Gia Cát tiểu thư, không biết tại hạ có vinh hạnh được mời nàng ăn cơm hay không?" Lăng Phi Dương cười mị hoặc.

"A, ngươi là cái người kia ? Tên là "lăng" hay "ngang" gì gì đó đúng không ?" Gia Cát Minh Nguyệt lại nhíu mày nghi hoặc.

Lăng Phi Dương đờ người ra, lại khôi phục khuôn mặt tươi cười: "Tại hạ là Lăng Phi Dương. Lăng trong lăng vân, Phi trong phi vân xế điện, Dương trong dương danh."

"Ồ." Gia Cát Minh Nguyệt giống như nghe được chuyện lạ, gật đầu, lại nghiêm túc hỏi, "Ngươi có việc gì?"

Lăng Phi Dương mỉm cười nói: "Tại hạ chỉ là muốn mời Gia Cát tiểu thư ăn cơm."

"À, vậy ta không khách khí, cám ơn nhé. Mập Mạp, Tử Hạo, chúng ta ăn thôi." Nói xong, Gia Cát Minh Nguyệt kêu Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo ăn cơm, hoàn toàn không nhìn thấy Lăng Phi Dương vẫn còn đang đứng bên cạnh bàn.

Mặc Sĩ Thần liếc mắt nhìn Lăng Phi Dương, hừ nhẹ một tiếng, không chút khách khí bắt đầu ăn. Tiết Tử Hạo hơi do dự một chút, nhưng cũng bắt đầu ăn theo.

Lăng Phi Dương cảm giác nụ cười trên mặt mình sắp không giữ nổi nữa, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, chỉ có điều cứ đứng bên cạnh bàn như vậy, nhìn ba người Gia Cát Minh Nguyệt ăn uống vui vẻ, hắn cảm thấy thế này cũng quá lãng phí công sức rồi. Lần đầu tiên có người không cho hắn mặt mũi như vậy, lần đầu tiên a lần đầu tiên!

"Ha ha ha..." Ngoài cửa ra vào truyền đến một trận cười trêu tức , Lạc Kinh Phong lạnh lùng xuất hiện, nghiêng người dựa vào cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực, cười nhạo tình cảnh trong phòng.

"Ngươi cười cái rắm." Lăng Phi Dương đen mặt, rít lên mấy chữ qua kẽ răng.

"Ngươi nói đúng, ta đúng là đang cười cái rắm." Lạc Kinh Phong nghiêng đầu, nhẹ nhàng khiêu mi nói ra.

Lăng Phi Dương mặt càng thêm đen rồi.

Gia Cát Minh Nguyệt lại quay đầu nhìn người đang đứng xem ở ngoài cửa, nhìn vẻ mặt chế giễu của Lạc Kinh Phong, Gia Cát Minh Nguyệt khẽ nhướng mày. Người này nói chuyện, có chút thú vị.

"Đó là Lạc Kinh Phong." Tiết Tử Hạo nhỏ giọng nói với Gia Cát Minh Nguyệt.

"Gia Cát tiểu thư, thật ngại quá. Bằng hữu của ta quá mạo muội rồi, mong cô thông cảm. Tại hạ là Lạc Kinh Phong." Lạc Kinh Phong chậm rãi đi đến, nho nhã lễ độ mỉm cười mở miệng.

Gia Cát Minh Nguyệt hơi híp mắt mắt nhìn người trước mắt, đối với người thích tự cho là đúng như Lăng Phi Dương, Gia Cát Minh Nguyệt sẽ không khách khí. Nhưng mà, đối với loại người có vẻ lịch thiệp như Lạc Kinh Phong, trái lại nàng không định làm hắn khó xử.

"Không có vấn đề gì." Gia Cát Minh Nguyệt mỉm cười, khẽ gật đầu.

"Như vậy, đã quấy rầy rồi." Lạc Kinh Phong cũng gật đầu với Gia Cát Minh Nguyệt, đi đến bên cạnh Lăng Phi Dương, móc ra một phong thư, "Của ngươi đấy."

"Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ngươi không nên tự ý thay ta nhận thư tình." Lăng Phi Dương nhíu mày, hừ lạnh một tiếng.

"Là thư khẩn cấp của Lăng gia." Lạc Kinh Phong chậm rì rì nói ra, giọng nói không lớn không nhỏ, lại vừa vặn để cho tất cả mọi người trong phòng đều nghe rõ ràng.

"Ha ha..." Gia Cát Minh Nguyệt phì cười ra tiếng, không nể mặt chút nào. Lạc Kinh Phong này, nhất định là cố ý, ha ha ha!

Sắc mặt Lăng Phi Dương trở nên đỏ tím, mạnh mẽ giật lấy thư trong tay Lạc Kinh Phong, nhìn thấy huy hiệu trên thư đúng là huy hiệu của Lăng gia. Lăng Phi Dương bóc thư ra nhìn lướt qua, ánh mắt chợt sắc lạnh.

"Ta cũng nhận được." Lạc Kinh Phong thản nhiên nói, "Đi thôi."

"Gia Cát tiểu thư, lần sau gặp lại. Ta có chuyện phải xử lý. Không cần phải nhớ tới ta." Lăng Phi Dương quay đầu nhìn Gia Cát Minh Nguyệt, cười quyến rũ.

Gia Cát Minh Nguyệt cũng không thèm ngẩng đầu lên: "Đi thong thả, không tiễn."

Thái độ hờ hững kia làm cho Lăng Phi Dương có chút cảm giác thất bại. Hắn đang muốn đi cùng Lạc Kinh Phong ra ngoài, bỗng nhiên Gia Cát Minh Nguyệt lại lên tiếng.

"Này, người kia, Lăng Phi Dương đúng không?" Gia Cát Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn bóng lưng Lăng Phi Dương và Lạc Kinh Phong, mở miệng.

"Chuyện gì? Gia Cát tiểu thư?" Lăng Phi Dương lại lộ ra nụ cười hoàn mỹ, xoay đầu lại, trong mắt viết rõ "quả nhiên không có nữ nhân nào có thể chống cự trước sức hấp dẫn của mình". Lần này nàng hẳn sẽ nhớ thật kỹ tên của mình đúng không?

"Như vậy, trước khi ngươi đi, phiền ngươi nhớ thanh toán tiền." Gia Cát Minh Nguyệt mặt không đổi sắc, dặn dò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!