12
Chẳng mấy chốc trời đã về khuya. Trì Nghiên Trì bế ta lên giường rồi định rời đi. Ta đưa tay kéo lấy ống tay áo chàng, ý tứ không cần nói cũng đã rõ.
Chúng ta không nhìn rõ thần sắc của nhau, nhưng hơi thở đều dần trở nên dồn dập.
Ngay cả không khí cũng nhuốm màu nóng bỏng.
Đột nhiên, giống như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức rồi đứt phựt, Trì Nghiên Trì cúi người ngậm lấy đôi môi ta.
Nụ hôn này lúc đầu còn dịu dàng, kiềm chế, nhưng sau đó dần trở nên mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu.
Ta vòng tay qua cổ chàng, nhiệt tình đáp lại.
Một lát sau, chàng nắm lấy cổ tay ta, ánh mắt u uẩn ngẩng đầu lên: "Bây giờ vẫn chưa được. Chúng ta… chúng ta còn chưa thành thân."
Ta: ?
Con cũng sinh rồi mà chàng còn nói chuyện này sao? Đời người chẳng quá ba vạn ngày, hưởng được ngày nào hay ngày đó. Nghĩ đến hơn ba nghìn đêm ta và Trì Nghiên Trì đã bỏ lỡ, lòng ta đau như cắt.
Nhưng nhắc đến đây, ta lại nhớ ra một vấn đề khác: "Trì Nghiên Trì… chàng và linh hồn kia, hai người thành thân lâu như vậy…"
Lòng ta có chút để tâm, ngập ngừng mãi không thốt nên lời, nhưng Trì Nghiên Trì lập tức hiểu ý, chàng lớn tiếng khẳng định: "Không có! Ta không hề cùng nàng ta thành thân, ngày đó ta căn bản không đi bái đường, càng chưa từng có quan hệ x*c th*t."
"Vậy còn hai đứa nhỏ?"
"Đứa trẻ là do nàng ta sinh, nhưng cái đêm mang thai đó, chính là nàng."
Là ta?
Sao có thể là ta được, ta chẳng có một chút ấn tượng nào cả. Nhưng Trì Nghiên Trì tuyệt đối không nói dối. Đầu óc ta lập tức trở nên rối loạn.
Trong lúc ta còn đang suy nghĩ, Trì Nghiên Trì đột nhiên rút từ trong tay áo ra một con dao găm, nhét vào tay ta. Chàng nắm lấy tay ta, dùng sức ấn mũi dao thẳng vào tim mình. Ta thậm chí còn cảm nhận được sự trì trệ khi mũi dao rạch qua da thịt.
Chàng nói: "Trần Ngư, nếu nàng nghi ngờ ta, vậy thì hãy giết ta đi. Ngay bây giờ, hãy giết ta đi."
Ta ngẩn người, buông con dao xuống.
Trì Nghiên Trì thực sự đã thay đổi rồi. Nếu là trước kia, chàng chỉ điềm nhiên nói một câu: người ngay không sợ chết đứng mà thôi.
13
Ngày hôm sau, Trì Nghiên Trì giữ đúng lời hứa đưa ta đi gặp cha nương.
Khi đến trước cổng, chàng lại khăng khăng đòi ngồi trong xe ngựa đợi ta: "Cha nương nàng chắc chắn sẽ không muốn gặp ta đâu."
Sau khi gặp lại cha nương, ta mới hiểu ra mọi chuyện.
Để bảo vệ thân xác của ta, Trì Nghiên Trì đã giam lỏng linh hồn kia ở hậu viện. Nhưng ả ta vì muốn trốn đi tìm Tứ hoàng tử mà không từ thủ đoạn nào. Ả thường xuyên giả vờ là ta mỗi khi cha nương lên cửa thăm hỏi chàng và ngoại tôn rồi khóc lóc kể lể rằng bị Trì Nghiên Trì ngược đãi.
Số lần nhiều dần lên, cha nương ta bắt đầu nảy sinh hiểu lầm với chàng.
Trì Nghiên Trì sợ linh hồn kia sẽ mượn cơ hội để hãm hại họ nên đành dứt khoát cắt đứt liên lạc trên danh nghĩa, chỉ âm thầm quan tâm, chăm sóc phía sau.
Cha nương ta, ở những nơi ta không nhìn thấy, đã vì ta mà lo lắng biết bao nhiêu.
Còn Trì Nghiên Trì, suốt mười năm qua lại phải gánh chịu bao nhiêu uất ức.
Nghĩ đến đây, trong lòng ta lần đầu tiên dâng lên một cơn hận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!