9
Cả buổi chiều hôm đó, ta dành trọn thời gian để chơi đùa cùng hai đứa nhỏ, bù đắp cho những năm tháng thiếu vắng đã qua.
Có lẽ do ban ngày nô đùa quá mệt, nên vừa lúc Bồ Đào đốt xong hương trầm, ta đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ta luôn cảm thấy có ai đó đang lặng lẽ dõi theo mình.
Từ khi không còn sự hạn chế của Trì Nghiên Trì, hai đứa nhỏ ngày nào cũng chạy đến tìm ta chơi. Ta khéo léo bày tỏ nỗi lòng nhung nhớ dành cho cha chúng, hy vọng hai đứa sẽ "tiếp sức" một tay. Không ngờ, tiểu Xuân Ý lại nhìn ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Mấy ngày nay cha đâu có về phòng mình ngủ đâu ạ, chẳng lẽ không phải là đến tìm nương sao?"
Ta giật mình kinh hãi. Ý gì đây? Nam nhân mà ta thương thầm trộm nhớ từ nhỏ đến lớn, nay đã có nữ nhân khác rồi sao?
Bồ Đào rõ ràng đã cam đoan với ta không dưới ba lần rằng Hầu gia suốt mười năm nay luôn giữ mình trong sạch: một không nạp thiếp, hai không trêu hoa ghẹo nguyệt, ba không đêm hôm lui tới chốn thanh lâu ngõ nhỏ.
Thấy sắc mặt ta không tốt, tiểu Xuân Ý có chút sợ hãi nhưng vẫn nói tiếp: "Trước đây cha đều kể chuyện cho chúng con nghe trước khi ngủ, nhưng dạo gần đây câu chuyện ngắn đi rất nhiều.
Con đã âm thầm quan sát mấy ngày, cha kể xong đều không về viện của mình, con còn tưởng cha đến chỗ nương rồi."
Trong chớp mắt, ta lập tức nghĩ đến cảm giác kỳ lạ vào những đêm vừa qua, rồi cẩn thận đối chiếu giờ giấc với lời tiểu Xuân Ý nói.
Một suy đoán dần dần hiện rõ trong tâm trí ta.
10
Đêm xuống, đợi Bồ Đào ra ngoài rồi, ta liền ngồi dậy dập tắt hương trầm, nằm lại trên giường, giả vờ ngủ.
Trước đây, chỉ cần nằm xuống là ta thiếp đi ngay, ban ngày cũng cố gắng không để bản thân suy nghĩ vẩn vơ.
Nhưng lúc này, giữa màn đêm tĩnh mịch, ta bỗng cảm thấy một nỗi cô đơn chưa từng có.
Mười năm trôi qua, ta không biết thế giới bên ngoài đã thay đổi ra sao, chẳng biết cha nương và thân nhân có còn bình an khỏe mạnh hay không. Ngay cả người thanh mai trúc mã thân thuộc nhất, giờ đây cũng trở nên vô cùng lạ lẫm.
Ta đang đau lòng đến mức muốn rơi lệ thì tiếng "két" mở cửa vang lên, khiến ta phải nín bặt nước mắt.
Ngày trước đi học, ta luôn thấy mình không thông minh bằng Trì Nghiên Trì, nhưng chắc chàng cũng chẳng ngờ nổi, có một ngày bản thân lại bị ta tính kế.
Tiếng bước chân dừng lại bên giường. Ta cảm nhận rõ rệt ánh mắt chàng rơi trên gương mặt mình, chuyên chú và nóng bỏng.
Một lát sau, bàn tay Trì Nghiên Trì chạm lên gò má ta, quyến luyến m*n tr*n. Và rồi… không còn rồi sau đó nữa.
Uổng công ta vừa rồi còn nhớ đến mấy cuốn thoại bản mình từng viết, trong lòng thầm mong đợi một chút. Kết quả, chỉ có thế thôi sao? Ta không nhịn được, nhịp thở bỗng khựng lại một nhịp.
Trì Nghiên Trì lập tức nhận ra ta đang giả vờ ngủ, xoay người định rời đi. Ta nhanh như cắt bật dậy, lao tới ôm chặt lấy thắt lưng chàng từ phía sau: "Sờ người ta xong rồi định chạy sao?"
Trì Nghiên Trì run lên bần bật nhưng vẫn không quay người lại. Cả hai đều im lặng, cho đến khi tay ta không nhịn được mà bắt đầu… sờ loạn.
"Trần Ngư!" Giọng chàng trầm thấp, khàn đục.
"Có!"
Ta theo bản năng rụt tay lại, rồi lại thấy hơi tủi thân: "Chẳng phải chàng không nhận ta sao?"
Trì Nghiên Trì xoay người, ôm chặt ta vào lòng: "Ta không phải không nhận nàng, ta chỉ là… ta chỉ là quá sợ hãi…"
Sau này ta mới biết, vào lúc Trì Nghiên Trì tưởng như đã chạm tay được vào ta, chàng đã đánh mất ta đến tận hai lần.
11
Mười năm qua, qua lời kể của Trì Nghiên Trì, mọi chuyện nghe thật nhẹ tựa lông hồng. Chàng chỉ nói rằng linh hồn chiếm xác ta đã si mê Tứ hoàng tử, muốn hủy hôn để làm Hoàng hậu. Nhưng chàng không nói rằng linh hồn đó đã chạy đến thanh lâu muốn làm hoa khôi ra sao, đã sỉ nhục chàng đủ điều, ép chàng chủ động hủy hôn như thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!