Chương 9: Một ngày làm người yêu

Editor: Semii세미

Dương Thư bị hỏi đến độ không thốt nên lời.

Quả thật cô đã làm những việc "Tiền Nhị Minh" vừa kể.

Nhưng mỗi việc đều có lý do riêng, sao có thể liên quan đến việc theo đuổi?

Làm sao lại biến thành… cô đang theo đuổi anh ta và bạn của anh ta?

Cô theo đuổi người ta hồi nào???

Cô đường đường là một nhân tài kiệt xuất giới nhiếp ảnh. Chỉ bằng khuôn mặt và vóc dáng này đã có rất nhiều người mẫu nổi tiếng theo đuổi đến mức cô đối phó còn không hết, mắc gì cô phải theo đuổi người khác?

Mặc dù "Tiền Nhị Minh" có vẻ đẹp trai, nhưng cô hoàn toàn không có ý đồ gì ngoài việc chụp ảnh.

Người đàn ông này đánh giá bản thân cũng cao quá đó!

"Này!" Dương Thư chống tay lên thành cửa sổ, hơi nghiêng người nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh Cánh môi mỏng kề sát vào tai người ngồi bên trong, giọng nói ngọt ngào quyến rũ "Anh phản ứng dữ dội như vậy là có ý với tôi đúng không? "

Vành tai Khương Bái bị hơi thở ấm áp của cô bao bọc, vẻ mặt anh hơi giật mình, cảm giác ngứa ngáy từ vành tai truyền đến tận tim.

Nhịp tim anh dường như đã ngừng lại trong thoáng chốc.

Dương Thư đã đứng thẳng người lại, vẻ mặt đắc thắng.

Cô nhẹ nhàng vén lọn tóc đã rũ trước mắt mắt, không khỏi cảm khái: "Xinh đẹp quá cũng thật phiền phức mà, đi đâu cũng bị soi mói."

Có điều nếu "Tiền Nhị Minh" thật sự thích cô ấy, cô có phải sẽ có cơ hội nói chuyện với anh rồi bắt anh làm mẫu ảnh cho mình không?

Dương Thư tròn mắt suy tư, cảm thấy nếu thật vậy thì cô cũng không thua thiệt lắm.

"Tôi có ý với cô?"

Khương Bái nhìn chằm chằm lông mày tinh xảo cùng đầu lưỡi đang vòng bên răng cấm của cô, khóe môi anh nở một nụ cười ý vị.

(*) Đây là hành động thể hiện nét mặt tự cao, kiểu giống mấy badboy phim Hàn hay có ấy. Các bạn đứng trước gương rồi thử kéo lưỡi vào răng khôn cười đểu một cái là hiểu: v

Anh dùng đầu ngón tay gõ vào vô lăng, quán sát thật kỹ từ đầu đến chân của cô trong hai giây. Đôi mắt dài đẹp mắt khẽ nheo lại.

Anh thể hiện vẻ kiêu căng ngạo mạn bẩm sinh của mình ra, miễn cưỡng đáp lời cô: "Không nhìn ra đó, cô thật sự rất tự luyến."

Dương Thư: "?"

Khương bái liếc nhìn cổ tay trắng nõn của cô vẫn còn đặt trên thành cửa sổ, anh đưa tay nhẹ nhàng đẩy ra, đóng cửa sổ lại.

Giẫm mạnh chân ga rời đi!

Dương Thư vẫn còn ngây ngốc đứng đó.

Một lúc lâu sau cô hướng đến phía chiếc xe đã khuất dạng kia chửi một câu: "Đồ đàn ông chó!!"

Chị đây là đang tự tin!

Tự tin! Tự tin đó biết không?!!

Đã không có ý gì với cô thì cô muốn theo đuổi ai mặc kệ cô. Cô thích chân đạp bao nhiêu thuyền thì đạp bấy nhiêu thuyền. Tên đàn ông chó như anh ta quản được cô chắc?

Tức chết mất!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!