"Không phải là cậu thật sự có ý nghĩ vậy đó chứ?" Triệu Tĩnh nhìn vẻ mặt của Dương Thư, càng nhìn càng cảm thấy đúng.
Dương Thư bị hỏi đến mắc nghẹn, lập tức phủ nhận: "Làm sao có thể, tớ mà là kiểu người như vậy à? Tớ thậm chí còn bị lỗ vì muốn anh ta làm mẫu ảnh cho tớ cơ."
Người phục vụ lúc này vừa đem đồ ăn lên, cô mau chóng chỉ vào một món chiên vàng đẹp mắt trên bàn. "Món này nhìn ngon quá đi, lại còn thơm nữa."
Thấy cô vội vã đổi chủ đề, Triệu Tĩnh cũng không hỏi nữa, chỉ vào món vừa rồi trên bàn giới thiệu cho cô: "Đây là món nổi tiếng nhất nhà hàng này. Phần trên được chiên vừa mềm vừa thơm, bên dưới lại chín vàng giòn rụm. Cắn một miếng là cảm nhận được vị tan trong khoang miệng, cực kỳ ngon!"
Dương Thư vừa nghe Triệu Tĩnh giới thiệu vừa gắp lên ăn thử, đuôi mắt khẽ cong lên, mạnh mẽ gật đầu: "Ăn ngon thật đó!"
Triệu Tĩnh thấy cô khẳng định những lời mình vừa nói thì cảm thấy rất vui vẻ, sau đó cô ấy hào hứng giới thiệu những món khác trên bàn cho cô.
Cả hai vừa ăn vừa trò chuyện.
Dương Thư hỏi Triệu Tĩnh dạo này cô ấy sống thế nào, Triệu Tĩnh đáp: "Thật sự rất là bận. Chỗ này là một địa điểm du lịch nên rất nhiều người đến đây để chụp ảnh cưới. Nhưng mà nó lại giống như một dây chuyền sản xuất ấy, không thể giống với kiểu chụp ảnh của các cậu được. Ngày nào cũng lặp đi lặp lại khiến tớ cũng không có hứng thú với chụp ảnh nữa."
Dương Thư dùng tăm xiên một miếng ô mai bỏ vào miệng: "Tìm được cảm hứng để chụp ảnh và đơn thuần chỉ chụp thôi thì thật sự rất khác nhau."
Triệu Tĩnh lắc đầu: "Mấy cái chụp ảnh cần yêu cầu kỹ năng cao tớ không làm nổi."
Cô ấy nói xong, không khỏi nhìn sang Dương Thư thở dài. "Cái thời mà cậu còn khổ sở học tập, ngày nào cũng cầm máy ảnh đi sớm về khuya. Tớ còn cảm thấy cậu quá liều mạng rồi. Bây giờ mới hiểu được, liều mạng như vậy thật sự rất đáng giá!"
Dương Thư hồi còn đại học không nổi bật, dường như không biết cách chưng diện cho bản thân. Cô bao bọc bản thân mình rất kỹ càng, ngày ngày chăm chỉ học tập.
Thành tích của cô khi đó rất xuất sắc, được các giáo viên yêu thích.
Sau khi tốt nghiệp, cô thành lập một studio với vài người khác, trở thành đối tác của nhiều thương hiệu. Mấy năm gần đây danh tiếng của cô tăng lên rất mạng, trở nên cực kỳ nổi tiếng trong giới thời trang, phần lớn đều chụp cho minh tinh nổi tiếng hoặc siêu mẫu lớn. Triệu Tĩnh cảm thấy đây mới là trạng thái lý tưởng nhất đổi với một thợ chụp ảnh.
Dương Thư mỉm cười: "Thời đại học tớ liều mạng như vậy chủ yếu vẫn là do cuộc sống đẩy đưa thôi."
Dương Thư đi được đến hiện tại cũng không hề thuận buồm xuôi gió chút nào.
Khi còn bé, Dương Huyền Diệu dựa vào mồm mép khéo léo bám váy một phú bà giàu có, đem cô chuyển vào biệt thự của bà ta sống. Ở đó lúc nào cô cũng bị người ta soi mói, ngay đến cả bảo mẫu trong nhà cũng xem thường.
Thi đại học xong cô chọn học ở một thành phố xa nhà, lúc đó mới hoàn toàn thoát được cái cảm giác ngột ngạt khi phải ăn nhờ ở đậu.
Ở đại học, cô làm thêm rất nhiều việc để kiếm tiền, cũng thường nhận một số yêu cầu chụp ảnh.
Thời đó cô vẫn còn non trẻ, từng bị khách hàng chửi mắng vì kỹ thuật kém, đến mức cô dần trở nên hoài nghi về khả năng của chính mình. Những lúc như vậy cô sẽ tìm một góc nào đó không có người len lén khóc.
Đến khi xả hết được nỗi buồn của mình cô mới lau nước mắt và trở về ký túc xá. Những kinh nghiệm chụp ảnh cũng nhờ vậy mà từng tí từng tí được góp nhặt lại mà thành.
Dương Thư an ủi Triệu Tĩnh: "Tớ đã thấy mấy tác phẩm của cậu, vẫn rất đẹp. Nếu cậu cảm thấy công việc hiện tại quá chán thì thử đến một nơi nào đó thoải mái để tìm linh cảm xem. Gặp khó khăn gì thì cứ gọi cho tớ."
"Được rồi." Triệu Tĩnh cười đáp. "Tớ cũng thường xem mấy buổi phát trực tiếp của cậu, học hỏi được không ít kinh nghiệm."
"À." Triệu Tĩnh hỏi cô về một chủ đề khác. "Ba mẹ cậu có hối cậu đi xem mắt không? Từ hồi tốt nghiệp đến giờ ba mẹ tớ cứ lải nhải không ngừng. Gần đây họ còn giới thiệu cho tớ vài người, thật sự rất phiền phức."
Dương Thư uống hết nếp cẩm trong bát, nhướng mày: "Có thấy ai hợp không?"
Triệu Tĩnh ngượng ngùng trả lời: "Hôm qua gặp một người cũng khá được, để gặp gỡ thêm vài ngày nữa xem sao. Còn cậu, không bị hối xem mắt à?"
Động tác cầm thìa của Dương Thư khẽ dừng lại, sau đó tự nhiên uống một ngụm canh: "Ba tớ không có xen vào chuyện riêng của tớ."
Trước giờ cô không hay đề cập đến chuyện gia đình, thỉnh thoảng ai đó hỏi cũng chỉ trả lời qua loa.
Triệu Tĩnh lại hỏi: "Vậy cậu thì sao? Không muốn yêu đương à?"
"Công việc rất bận nên tớ vẫn chưa tính đến chuyện đó. Vả lại yêu đương cũng rất phiền phức." Dương Thư nói xong lại nghĩ đến mấy việc kỳ lạ xảy ra gần đây, cô hỏi Triệu Tĩnh "Tĩnh Tĩnh, mỗi khi gặp mấy người đẹp trai thì cậu có cảm giác đã từng quen biết họ khônh không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!