Chương 6: Muốn hôn thì cứ nói thẳng

Editor: Semii 세미

Khương Bái bị câu trả lời của Dương Thư làm cho cạn lời, không thèm đáp lại câu nào. Anh dứt khoát trở về phòng, đóng cửa.

Dương Thư lè lưỡi một cái, sau đó cũng quay trở về phòng của mình.

Thực ra cô đã đoán được danh tính nghề nghiệp của "Tiền Nhị Minh".

Anh suy luận rất giỏi, lại còn là bạn của Khương Bái. Ban sáng anh đề cập về mấy điều luật rất rõ ràng và rành mạch, chứng tỏ anh là một luật sư.

Vậy nên cũng không có gì ngạc nhiên khi người phụ nữ giàu có kia đến tìm anh.

Có điều nghề nghiệp của anh không liên quan gì đến cô.

Dương Thư trải viên ngọc mình đánh mất hôm nay vừa tìm về được trong lòng bàn tay, sau đó cất vào một ngăn kéo nhỏ bên trong túi xách.

Sau này phải giữ thật kỹ, không đeo trên người nữa!

Cả người cô bây giờ rất mỏi, cô cầm một bộ quần áo sạch sẽ rồi bước vào phòng tắm.

Lúc Dương Thư bước ra khỏi phòng tắm tóc vẫn đang còn ướt, điện thoại trên giường bỗng vang lên ồn ào không ngừng.

Cũng không biết là ai gọi tới.

Cô bước đến cạnh giường, sau khi nhìn được chính xác cái tên đang hiển thị thì hơi bối rối.

Là ba của cô, Dương Huyền Diệu.

Bình thường ông không bao giờ liên lạc với cô, vậy mà hôm nay lại gọi điện lúc đêm hôm khuya khoắt thế này.

Dương Thư nghi ngờ nghe máy, bên kia là giọng nói vui vẻ của ba Dương.: "Thư Thư, báo cho con một tin vui, ba sắp tái hôn rồi."

Dương Thư cảm giác vô cùng bất lực, ném điện thoại di động trở lại giường rồi tiếp tục lấy khăn lau tóc: "Ồ."

"Dì nói muốn gặp con một lần, con xem hôm nào rảnh thì về đây một chuyến. À, ba đang ở nhà của dì ấy, để hôm nào ba gửi địa chỉ cho con."

Dương Thư nhếch môi giễu cợt.

Ba cô cái gì cũng không giỏi, nhưng trình độ bám váy phụ nữ thì phải gọi là thượng thừa.

Lần trước ly hôn vẫn chưa được bao lâu, bây giờ lại nhanh chóng cưới một người phụ nữ khác.

"Không có thời gian." Cô lạnh nhạt đáp, ngón tay khẽ vuốt mấy lọn tóc đang rũ xuống.

Dương Huyền Diệu vẫn muốn thương lượng thêm với cô, ông nói: "Đám cưới của ba sao con có thể vắng mặt được? Dì của con có một đứa cháu trạc tuổi con, ba thấy cậu ta cũng được lắm, chờ khi nào con về thì giới thiệu cho con nhé?" "

Dương Thư tức giận đến mức bật cười: "Ba đã từng đó tuổi mà vẫn còn chưa có được mối hôn sự nào đàng hoàng, như vậy mà còn muốn thay con tìm đối tượng xem mắt?"

Đầu dây bên kia nghe vậy liền trầm mặc một lúc lâu. Sau đó ông khẽ thở dài: "Mẹ con mất sớm như vậy, ba không phải nên tìm một người khác sống cùng sao? Nếu mẹ con còn sống thì ba sẽ không như bây giờ đâu."

"Ba thôi đi. Mấy năm này không có mẹ ở cạnh, cuộc sống ba không phải rất vui vẻ hạnh phúc à? Mẹ bây giờ đã ở trên trời rồi, những lời này của ba dù sao mẹ cũng không thể nghe được nữa."

Dương Thư thật sự không muốn cùng ông nói nhảm nữa. "Nếu ba không còn chuyện gì nữa thì con cúp máy đây."

"Chờ đã." Dương Huyền Diệu ngừng một chút lại nói. "Mấy năm nay con vẫn còn tìm kiếm Ngôn Lễ sao? Nó là đứa con hoang mà mẹ con trước khi cưới ta đã sinh ra, bị ném trở về cho cha ruột nó rồi. Nói không chừng bây giờ nó sống còn tốt hơn con, sao con cứ nhớ thương nó làm gì?"

Đây là lần đầu tiên Dương Thư được nghe Dương Huyền Diệu kể về thân phận thật sự của Ngôn Lễ.

Khi còn bé, cô chỉ nhớ được việc Dương Huyền Diệu rất lạnh nhạt với Ngôn Lễ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!