"Em muốn anh đi cùng?" Khương Bái không chắc chắn hỏi lại.
Dương Thư nói, "Em đã dự định từ đầu rồi. Em không muốn gọi cho anh vì thấy anh đang ngủ ngon. Bây giờ anh đã dậy, vậy thì—"
Cô từ từ ngước mắt lên, cười rạng rỡ nhìn anh, "Đi chung chứ sao."
Giọng cô cực kỳ ngọt ngào.
Đối diện với đôi mắt trong veo biết cười của cô, giờ phút này Khương Bái cũng hoàn toàn xác định rằng cô thực sự muốn ở bên anh.
Khương Bái đột nhiên kéo cô vào trong lòng, ôm chặt: "Anh tỉnh lại không tìm thấy em, còn tưởng rằng em lại biến mất."
Dương Thư hơi giật mình, dựa vào trong ngực anh ôm lấy anh: "Ngày hôm qua không phải chúng ta làm hòa rồi sao, em cũng thêm WeChat của anh trở lại rồi, đương nhiên sẽ không rời đi mà không nói một tiếng."
Cô cảm thấy bất lực nhưng cũng thấy buồn cười, áp cằm vào ngực anh nháy mắt mấy cái "Anh Bái, chúng ta mới không gặp nhau mấy ngày. Sao anh đột nhiên trở nên dính người thế?"
Dính người sao?
Khương Bái khóe miệng hơi giật giật, rũ mi mắt thản nhiên nói: "Anh sợ em chạy lung tung sẽ gặp nguy hiểm, trong lòng hết sức bảo vệ, dính người gì chứ?"
"Ồ, đúng là một người đàn ông biết bảo vệ!" Dương Thư nín cười, trong mắt lóe lên những tia sáng.
Nhớ đến điều gì đó, cô nói: "À, anh còn chưa ăn sáng, vào phòng ăn chung đi, em lấy đồ ăn cho anh. Cháo của dì Ngô nấu rất ngon, món dưa muối đi kèm cũng rất tuyệt!"
Nói xong cô liền chạy vào bếp.
Khương Bái nhìn theo bóng lưng cô vui vẻ chạy đi, khóe miệng bất giác nhếch lên, mọi tích tụ trong lòng đã hoàn toàn tiêu tan.
Ngoài cửa sổ thủy tinh, mặt trời đã lên sớm, ánh sáng xuyên qua làn mây mỏng nhẹ nhàng đung đưa xuống.
Những tia sáng ban mai nằm nghiêng về phía đông, sặc sỡ như những bức tranh Lệ Thủy tuyệt đẹp.
Hôm nay là một ngày trời đẹp hiếm thấy. Đọc Full Tại
Giang Triệt sau khi trả lời điện thoại thì từ sân sau đi vào, vừa nhìn thấy Khương Bái thì kinh ngạc: "Dậy sớm thế?"
Khương Bái thu hồi ánh mắt từ bên trái Dương Thư, nhìn anh: "Bạn gái tôi vừa nói sẽ đưa tôi đi gặp phụ huynh."
Giang Triệt: "?"
Khương Bái nhìn xuống bộ quần áo đang mặc trên người, áo sơ mi trắng và áo len cộc tay màu xám nhạt rất bình thường, có khí chất dịu dàng nho nhã.
Anh suy nghĩ, hỏi Giang Triệt: "Bộ quần áo tôi đang mặc là phong cách của anh sao? Có thể không hợp với khí chất của tôi lắm? Nhân dịp quan trọng như vậy, tôi có nên mua một bộ mới không?"
Giang Triệt im lặng một lúc, hỏi anh: "Ngôn Duyệt đâu?"
Khương Bái: "Cô ấy đi giúp tôi chuẩn bị bữa sáng. Cô ấy còn nói rằng tôi nhất định phải ăn sáng trước khi ra ngoài, nếu không sẽ không tốt cho dạ dày."
"…"
Không hiểu vì sao, Giang Triệt cảm thấy những lời Khương Bái nói ra đều đang khoe khoang.
Giống như một con chim công hoa đột nhiên lắc mông mở màn.
Chỉ là yêu đương thôi mà, làm sao lại trở nên ngây thơ như vậy?
––––––
Khương Bái bước vào sảnh ăn, Dương Thư giúp anh dọn bữa sáng, gọi anh đến ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!