Chương 5: Nhìn thẳng vào mắt tôi

Editor: Semii 세미

Dương Thư và Khương Ngâm nói chuyện thêm một lúc nữa, đến khi cô định nghỉ ngơi thì nhận được một cuộc điện thoại từ bạn cùng phòng Triệu Tĩnh.

Triệu Tĩnh vừa nghe máy liền hỏi cô: "Thư Thư, cậu đến thành cổ Hạc Cầu à? Sao không nói trước cho tớ biết, đến nhà tớ ở có phải tốt hơn không?"

Nơi này là quê của Triệu Tĩnh. Sau khi tốt nghiệp đại học cô ấy mở một studio ảnh cưới ở đây, công việc kinh doanh phát triển khá tốt.

Có lẽ cô ấy đã nhìn thấy bài đăng trong vòng bạn bè của Dương Thư.

"Tớ sợ công việc của cậu bận rộn, không muốn gây thêm phiền phức nên tự mình thuê chỗ ở rồi. Hôm nào cậu rảnh thì tụi mình gặp nhau nhé."

"Đã đến đây rồi làm sao tớ lại đành lòng để cậu ở bên ngoài chứ? Chúng ta đã rất lâu không gặp nhau rồi."

"Chỗ tớ đang ở rất tốt, còn thuận tiện ngắm cảnh tìm thêm cảm hứng. Cậu xem thử hôm nào rảnh thì tớ đến chỗ cậu chơi một ngày."

Triệu Tĩnh ở đầu dây bên kia yên lặng vài giây, có lẽ đang kiểm tra lịch trình. Sau đó cô ấy nói: "Hai ngày nữa tớ rảnh, đến lúc đó cậu sang đây nhé, tớ dẫn cậu đi chơi."

Dương Thư mỉm cười đồng ý, hai người trò chuyện thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại.

Sau khi cất di động đi, Dương Thư ngáp một cái chuẩn bị nghỉ ngơi.

Cô đặt báo thức lúc 5 giờ sáng mai, dự định dậy sớm để chụp vài bức ảnh bình minh.

***

Thành cổ Hạc Cầu nằm ở phía Đông Nam, thời điểm mặt trời mọc khá sớm.

Dương Thư tắm rửa xong xuôi thì cầm lấy máy ảnh ra khỏi khách sạn, hướng Đông lúc này đã có một vài tia sáng nhạt của bình minh lấp ló chiếu đến.

Ánh nắng chiếu đến khiến thành phố cổ như phủ một lớp màu cam ấm áp, tia sáng chậm rãi hắt vào mấy kẽ nứt nhỏ trên cây, phía trên còn vang lên vài âm thanh chiêm chiếp nho nhỏ của bầy chim.

Phía bên ngoài nơi dân địa phương ở có một con đường nhỏ lót gạch xanh, hai bên là những ngôi nhà kiểu cũ tường trắng ngói xanh, bên trên là làn khói đục đang tỏa ra từ ống khói.

Khác hẳn với sự vội vã của thành phố, nơi đây yên tĩnh và giản dị tựa như chốn thiên đường.

Dương Thư cứ nghĩ là sáng sớm như vậy sẽ chẳng có ai, nhưng khi cô đi bộ đến bên hồ lại vô tình nhìn thấy "Nhị Minh" trong trang phục thể thao đang chạy dọc quanh bờ.

Hắn đang chạy từ phía đối diện, mấy lọn tóc trên trán ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tuấn tú trong nắng mai càng thêm cứng rắn, đẹp đẽ.

Dương Thư dựa theo bản năng mà chĩa máy ảnh về phía anh, chụp một tấm.

Khương Bái ngước mắt nhìn về phía bên này, lông mày anh khẽ nhướng lên, động tác chạy cũng bị dừng lại.

Nhìn thấy Dương Thư đang ở đó, anh nhấc chân bước tới.

Vóc người anh rất cao, khiến Dương Thư cảm thấy có một loại áp bức vô hình lúc anh đến gần.

Cô vội vàng giấu máy ảnh sau lưng, kiêu ngạo nâng cằm: "Anh muốn làm gì? Tôi đến đây để chụp ảnh mặt trời mọc thôi, làm phiền gì anh sao?"

Khương Bái cúi đầu nhìn cô: "Điều 42 Luật quản lý trừng phạt, tùy tiện chụp ảnh và xâm phạm đời tư của người khác sẽ bị giam giữ ít hơn năm ngày hoặc phạt tiền năm trăm tệ trở xuống."

"???"

Dương Thư sững sờ một lúc, nghi ngờ hỏi lại "Còn có quy định vậy à? Không phải anh đang lừa tôi chứ?"

Cô cần điện thoại lên Baidu để xác minh, miệng lẩm bẩm "Nói cho anh biết, đừng tưởng rằng tôi dễ lừa…"

Lời còn chưa nói hết, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào kết quả tra được, khóe môi giật giật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!