Dương Thư vốn chưa nghĩ đến việc sau này rời khỏi Trường Hoàn thì một mình cô sẽ muốn đi đâu.
Đúng lúc này Triệu Tĩnh gọi cho cô, mời cô ngày nghỉ Quốc Khánh đến thành cổ Hạc Cầu chơi.
Năm ngoái Dương Thư đến, studio của Triệu Tĩnh đông khách quá nên hai người chưa có dịp gặp nhau.
Vừa hay quảng cáo trong tay Dương Thư đã chụp xong, cô quyết định xin nghỉ sớm mấy ngày, đi tìm Triệu Tĩnh, thuận tiện tới đó giải sầu.
Bởi vì đi vội quá, cô không kịp mua vé máy bay đến An Cầm, cuối cùng phải đi tàu siêu tốc.
Xe rời khỏi Trường Hoàn, sắc trời đã bắt đầu tối, đèn đường đều được bật lên sáng trưng.
Dương Thư dựa vào cửa sổ, vẫn luôn ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Ngồi bên cạnh cô là một cô gái đang ôm con, giữa lúc Dương Thư mơ màng, cô cảm giác được một cái tay nhỏ nhắn mềm mại đang sờ cánh tay mình.
Cô mở mắt ra, đối diện với ánh mắt long lanh của đứa nhỏ, sau đó đứa nhỏ tò mò chọc chọc vào tay cô, tỏ vẻ rất thích thú.
Đứa nhỏ tầm 2 tuổi, vừa trắng vừa xinh.
Cô gái kéo tay con mình lại, khẽ mắng một câu, lại nói xin lỗi với Dương Thư: "Ngại quá, quấy rầy cô nghỉ ngơi rồi."
Dương Thư cười, lắc đầu.
Cô rũ mắt nhìn chiếc vòng thủy tinh màu hồng trên tay mình, nhớ tới hôm đó sinh nhật cô, Khương Bái đến chỗ cô đang công tác, thần bí đưa quà cho cô.
Im lặng một lát, cô muốn tháo vòng tay ra.
Nhưng mà không hiểu sao tháo mãi không được, cô nghĩ nghĩ rồi mặc kệ, cuối cùng vẫn đeo nó trên tay.
Nửa đêm Dương Thư đến An Cầm, Triệu Tĩnh lái xe tới trạm xe đón cô, sau đó hai người cùng nhau về thành cổ Hạc Cầu.
Triệu Tĩnh lái xe, Dương Thư ngồi ở ghế phụ.
Mặc dù cảm giác được Dương Thư đang cố gắng tìm chuyện nói với mình, khóe miệng vẫn luôn nở nụ cười, nhưng Triệu Tĩnh vẫn nhận ra cô có vẻ không vui.
Lúc dừng đèn đỏ, Triệu Tĩnh tranh thủ liếc cô một cái: "Tớ thấy cậu gầy đi rất nhiều, công việc bận rộn lắm hả?"
Dương Thư vô thức sờ sờ mặt mình, cười nói: "Gần đây có hơi bận, bởi vì mấy ngày nghỉ này mà tớ phải đẩy nhanh năng suất làm việc đấy."
"Vậy cậu nghỉ bao lâu?" Triệu Tĩnh hỏi.
Dương Thư nghĩ nghĩ: "Qua lễ Quốc khánh rồi tính tiếp."
Vốn dĩ ban đầu cô tìm chị Lăng muốn xin từ chức, nhưng chị Lăng bảo cô cứ nghỉ ngơi mấy ngày đã, sau kỷ nghĩ rồi nói tiếp.
Thật ra chuyện sau này, Dương Thư vẫn chưa nghĩ đến.
Nhưng mà cô và Khương Bái đã như vậy rồi, cô không có cách nào ở lại Trường Hoàn nữa, vẫn nên rời khỏi đó.
Nhà Triệu Tĩnh ở phía trên của thành cổ Hạc Cầu, là một khi nhỏ bốn phía độc lập, cũng là một khu đất khá đắt đỏ.
Ba mẹ cô ấy làm việc ở trung tâm thành phố An Cầm, bình thường đều sống ở đó, vậy nên căn nhà này chỉ có mình Triệu Tĩnh ở, từ nhà cô ấy đến studio áo cưới cũng khá gần.
Dương Thư vẫn chưa ăn tối, Triệu Tĩnh nấu sủi cảo cho cô: "Lần trước vẫn chưa có dịp dẫn cậu đi chơi, lần này cậu ở lại nhà tớ mấy ngày đi, tớ đưa cậu đi dạo xung quanh đây."
Dương Thư ăn một miếng sủi cảo, cười: "Được."
"Đúng rồi, nghe nói Khương Ngâm kết hôn rồi, thật nhanh quá đi mất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!